Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 34: Tiểu Dã Chủng

Cập nhật lúc: 2026-03-22 16:19:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đinh Nghị liếc Vân Kinh Phong với ánh mắt kỳ lạ, khẽ đáp một tiếng nhanh ch.óng rời .

Vân Lôi đóng sầm cửa phòng, bước chân nặng nề , như thể đang tham quan, ánh mắt đảo quanh bốn phía.

“Nếu cứu ngươi, tại ?”

“Ta gì sai , tại ?”

“Không gì sai?” Ánh mắt Vân Lôi lập tức trở nên sắc lẹm, chằm chằm: “Ngươi giúp tiểu dã chủng đó trốn khỏi Vân Gia Bảo, thế mà còn gọi là gì sai ? Vân Kinh Phong, em của ngươi, ngươi giúp , còn một mực bảo vệ tiểu dã chủng đó…”

Ông tức giận đến cực điểm, vỗ một chưởng lên bàn sách, “rầm” một tiếng, bàn sách vỡ tan tành.

“Bao nhiêu năm nay, ngươi vì tiểu dã chủng đó mà một mực chống đối , thật hiểu, nó sống là sự sỉ nhục của Vân gia chúng , ngươi , tại còn bảo vệ nó như ?”

Giọng Vân Lôi tức giận kìm nén, chuyện như thế , ông để đều .

“Gia chủ, Bắc Bắc là cháu gái của ngài… Về điểm , con trai ngài đích thừa nhận, tại ngài vẫn cố chấp như ?” Giọng Vân Kinh Phong điềm nhiên.

Bao nhiêu năm nay, họ tranh cãi về vấn đề bao nhiêu .

“Nó thừa nhận là vì con đàn bà cho uống t.h.u.ố.c mê… Tại ngươi cũng hồ đồ theo nó ?” Vân Lôi gần như nổi trận lôi đình.

Ông dùng sức siết c.h.ặ.t hai tay, túm lấy cổ áo Vân Kinh Phong, ấn mạnh ông lên tường trong cơn thịnh nộ.

“Sự tồn tại của Vân Bắc, đối với Vân gia chúng , chính là một sự sỉ nhục… Tại ngươi giúp nó?”

Vân Kinh Phong đột nhiên khẽ một tiếng, cổ tay rung lên, đẩy Vân Lôi .

“Bắc Bắc đối với ngài mà , sở dĩ là sỉ nhục, là bởi vì đối với ngài, nó là một phế vật, một phế vật thể nào rạng danh tổ tông cho Vân gia… Nếu tại Vân Nam ngài hết mực cưng chiều như ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-34-tieu-da-chung.html.]

Vân Kinh Phong ung dung chỉnh y phục , ánh mắt sắc bén lập tức thẳng Vân Lôi.

“Trên Vân Nam cũng huyết mạch của Vân gia chúng là một tài năng thiên phú dị bẩm, cho nên ngài mới cam tâm tình nguyện nhận nó, ?”

Lời của ông khiến sắc mặt Vân Lôi lúc trắng lúc xanh, nhất thời thật sự hận thể một chưởng đ.á.n.h c.h.ế.t ông.

“Vân Kinh Phong, ngươi và đều Vân Nam đối với Vân gia chúng ý nghĩa gì…”

“Phải, cho nên ban đầu chúng mới thỏa thuận… bây giờ, ngài xé bỏ thỏa thuận , gia chủ, Vân gia chúng việc thể quá đáng quá… sẽ trời phạt đấy…” Vân Kinh Phong nhếch lên một nụ lạnh.

Sắc mặt Vân Lôi biến đổi, đột ngột giơ tay chỉ mũi Vân Kinh Phong, môi mấp máy hồi lâu mới hậm hực hạ tay xuống.

“Nếu ngươi gặp Vân Bắc, thì nhắn một câu… Tạng Đồng nếu c.h.ế.t, sẽ khiến nó c.h.ế.t thêm nữa…”

Đồng t.ử của Vân Kinh Phong co một cách khó nhận , đang định hỏi kỹ, Vân Lôi tức giận phất tay áo, hậm hực bỏ .

“Tạng Đồng sắp c.h.ế.t? Liên quan gì đến Bắc Bắc?” Vân Kinh Phong lẩm bẩm một cách khó hiểu.

“Đó là vì trong cơ thể ông kim thép…” Giọng của Vân Bắc đột nhiên vang lên từ trong góc.

Vân Kinh Phong hít một khí lạnh, đột ngột , thể tin nổi Vân Bắc đang dần bước tới.

“Cháu…”

“Kim thép trong cơ thể Tạng Đồng, ngoài , ai lấy …”

“Không …” Sắc mặt Vân Kinh Phong vô cùng kỳ quái, ông gượng một cách tự nhiên nhưng nụ càng thêm cứng đờ.

 

 

Loading...