Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 221: Ta Mới Là Nhân Vật Chính

Cập nhật lúc: 2026-03-22 21:00:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tại đây?”

“Mãn Thiên Hồng là đô hộ của kinh đô, của khống chế, chắc chắn sẽ vội vàng báo cho , ngươi nghĩ nếu đến, sẽ xảy chuyện gì?”

Bạch Y khỏi ngạc nhiên nghiêng đầu: “Chẳng ngươi , sẽ ngốc đến mức đối phó với Vân Bắc ?”

“Hắn ngốc đến mức đối phó với Vân Bắc, nhưng cũng sẽ cam tâm nuốt trôi cục tức … Với danh tiếng của Mãn Thiên Hồng , vẫn nguyện ý mặt …”

“Ta hiểu … Ngươi đây xem xem, là ai nguyện ý mặt cho nhà họ Mãn?”

… Người nhà họ Mãn và Biên Dịch Ninh gần, nên cũng thể đề phòng… Vây cánh của bọn họ, vẫn nên bẻ gãy sớm một chút thì hơn!” Dạ Tu La ung dung tự tại huýt sáo một tiếng, nhẹ vỗ vai Bạch Y, xoay về phía cửa.

“Hơn nữa, náo nhiệt trong vương phủ, mới là nhân vật chính, ngươi là vai phụ, thì đừng tham gia gì…”

“…”

——

Từ xưa đến nay, chuyện khỏi cửa, chuyện thường lan xa ngàn dặm.

Đặc biệt là ở nơi đông lắm miệng như kinh thành, tốc độ truyền tin, tuyệt đối thua gì tốc độ lan truyền đồng bộ mạng.

Huống hồ, lan truyền, là hai vị thất của Tu Vương Gia đại chiến.

Tin tức Ngũ phu nhân Vân Bắc xử lý, gần như truyền đến Tu Vương Phủ với tốc độ của bồ câu đưa thư, hơn nữa trong vòng nửa nén nhang, truyền đến tai của mỗi một sống trong vương phủ.

Trên đến phu nhân, đến đám hầu, gần như ai cũng đang bàn tán về câu chuyện kỳ lạ hiếm thấy .

“Rầm…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-221-ta-moi-la-nhan-vat-chinh.html.]

Tiếng cửa phòng đẩy mạnh còn dứt, thấy một tiếng lớn ngông cuồng thể che giấu.

“Đại tỷ, đại tỷ…”

Trong phòng, Đại phu nhân của Dạ Tu La đang thị nữ tâm phúc kể chuyện phiếm, thấy xông , vội vàng hiệu cho thị nữ dậy, còn thì lật lên giường gấm, giả vờ ngủ say.

Thị nữ tâm phúc của bà tên là Thái Cầm, là cháu gái họ xa của Đại phu nhân, vì nhà nghèo nên từ nhỏ gửi nuôi trong nhà Đại phu nhân, theo bà gả vương phủ, nha hồi môn.

Vì nàng cẩn trọng, khéo léo, nên chỉ Đại phu nhân thích nàng , mà các thị nữ nha khác trong vương phủ cũng thích trò chuyện với nàng , vì trong vương phủ, gần như ai cũng nể mặt nàng vài phần, tôn xưng một tiếng Cầm tỷ.

Thái Cầm nhanh chân vòng qua bình phong, ngoài phòng khách, đón Tam phu nhân đang lớn tới.

“Tam phu nhân…”

“Đại tỷ ? Bà ?”

Tam phu nhân lớn, lướt qua Thái Cầm, về phía phòng ngủ.

Thái Cầm lách , một tiếng động chặn Tam phu nhân .

“Thưa Tam phu nhân, Đại phu nhân mấy ngày nay khỏe, mới uống t.h.u.ố.c ngủ ạ…”

“Không khỏe?!” Nụ mặt Tam phu nhân đột ngột tắt ngấm: “Sao ? Đã mời ngự y ? Có nghiêm trọng ?”

“Không ạ, mời Bạch cô nương xem qua … Nói là thỉnh thoảng cảm lạnh, uống chút t.h.u.ố.c là …” Thái Cầm khom hành lễ, khéo léo mời Tam phu nhân phòng ngoài: “Không Tam phu nhân tìm phu nhân nhà việc gì quan trọng ? Nếu , sẽ đ.á.n.h thức phu nhân dậy, nếu , xin mời Tam phu nhân tạm thời nghỉ ngơi uống ở bên cạnh, đợi phu nhân nhà ngủ một lát… ạ?”

“Ôi chao, Thái Cầm, ngươi xem cái miệng của ngươi kìa, thật là chuyện…” Tam phu nhân ghen tị Thái Cầm một lượt, chép miệng lắc đầu: “Sao bên cạnh một nha đầu miệng lưỡi lanh lợi như chứ?”

 

 

Loading...