Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 219: Quá Mất Mặt

Cập nhật lúc: 2026-03-22 21:00:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Loay hoay cả buổi, bà cũng chỉ hiểu mỗi câu .

“Vậy bọn họ xử lý thế nào?” Vân Bắc hất môi về phía các thị nữ đang ngã đất: “Họ thì thương, thì c.h.ế.t…”

Tâm trạng mới thả lỏng của Ngũ phu nhân, lập tức trở nên nặng nề, bà cầu cứu về phía Bành nương.

Bành nương hiểu ý, vội vàng lành: “Chuyện gì khó ? Xe ngựa lật, phu nhân cũng thương, những vì cứu phu nhân, c.h.ế.t mấy cũng là chuyện bình thường…”

những thị nữ đáng c.h.ế.t cũng c.h.ế.t , nhưng họ vẫn sống tiếp.

Chỉ sống tiếp, mới khả năng tiếp tục những chuyện đó, ví dụ như — báo thù!

Vân Bắc chằm chằm mắt bà , nụ nơi khóe môi, càng lúc càng trở nên tà mị.

Bành nương nàng đến kinh hồn bạt vía, nở một nụ , nhưng vì cơ mặt cứng đờ, nụ trông vô cùng kỳ quái.

“Cửu… Cửu tiểu thư… ngài thấy lý do của còn hợp lý ?”

“Ta thấy thế nào quan trọng, quan trọng là của quan phủ sẽ thấy thế nào…” Vân Bắc cuối cùng cũng thu ánh mắt, nụ lạnh lùng từ từ dậy.

“Mạnh Bà, A Đầu, thu dọn , chúng … Đây là đầu tiên chúng đến Vương phủ, qua giờ Ngọ, sẽ vẻ quá thất lễ…”

Mạnh Bà đáp một tiếng, gọi các phu xe phía đến chuyển đồ.

Những đó vốn thấy chiến sự sắp leo thang, nên đều trốn cả , lúc thấy Mạnh Bà gọi, mới thở phào một , gọi khiêng các thùng đồ trở xe ngựa.

Vân Bắc đầy ẩn ý Ngũ phu nhân và Bành nương, ánh mắt lạnh lùng vô tình lướt qua xác các thị nữ xung quanh.

“Ngũ tỷ tỷ, chuyện hôm nay, trong lòng tỷ thoải mái… Không cả, nếu ý định đòi công bằng từ , luôn sẵn sàng tiếp đón…”

Trong tiếng lớn, Vân Bắc kiêu ngạo phóng khoáng lật nhảy lên xe ngựa, trong lúc xe rung lắc, ném cho Ngũ phu nhân một nụ hôn gió, coi như là hôn biệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-219-qua-mat-mat.html.]

Cho đến khi đoàn xe ngựa biến mất, Ngũ phu nhân đẫm mồ hôi, như từ cõi c.h.ế.t trở về ngã xuống đất, đột nhiên gào .

cảm giác kinh hoàng như một vòng Quỷ Môn Quan.

Lớn đến từng , đây là đầu tiên bà ở gần Quỷ Môn Quan đến .

“Phu nhân, chứ?!” Bành nương cũng gào theo, ôm bà lòng.

“Cút ngay!” Ngũ phu nhân gào hất Bành nương : “Ta g.i.ế.c nó, g.i.ế.c nó!”

“Suỵt!” Bành nương kinh hãi lật dậy, sắc mặt đại biến ôm bà lòng: “Phu nhân đừng bậy, tai vách mạch rừng, cẩn thận Vân Bắc thấy…”

“…”

Ngũ phu nhân tuy cam tâm, nhưng vẫn lý trí ngậm miệng .

Quá mất mặt!

Thật sự quá mất mặt .

lật xe ngựa, giữa sự chú ý của , chật vật vô cùng bò , đến khi đòi công bằng, Vân Bắc sỉ nhục, chỉ tổn thương thể diện của bà , mà còn tổn thương của bà .

Mà điều hèn hạ hơn là, khi của bà c.h.ế.t và thương, hèn nhát dám hó hé, mặc cho đám Vân Bắc kiêu ngạo rời .

Dưới con mắt của bao , bà giống như một con ch.ó nhà tang thất bại, ngoài việc cúp đuôi sống tạm bợ, dám chút biện pháp nào để lấy thể diện.

Chuyện hèn hạ như , khiến cả đời sẽ tự ti ngẩng đầu lên , đừng là trong giới thượng lưu của cả kinh thành, chỉ riêng ở Tu Vương Phủ, bà cũng sẽ Vân Bắc đè nén ngóc đầu lên .

 

 

Loading...