Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 207: Thân Phận Đối Thoại

Cập nhật lúc: 2026-03-22 20:59:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Phu nhân, ý của là, chúng tiên đừng chuyện quá căng thẳng, xem tình hình tính tiếp… Nếu thể, chúng đương nhiên thu lấy những chiếc rương đó bồi thường, mượn đó để vãn hồi thể diện cho Ngũ phu nhân , nhưng nếu tình thế … Chúng vẫn điểm dừng mà thu tay …”

“Biết điểm dừng mà thu tay như thế nào?”

“Phu nhân, chuyện để xử lý …”

vỗ nhẹ lên vai Ngũ phu nhân, bước lên một bước, mỉm tiến tới.

“Vị cô nương , thể vài lời ?”

“Ngôn luận tự do, ngươi chuyện đương nhiên là … Chỉ là, ngươi là ai?” Khóe môi Vân Bắc nhếch lên nụ nghiền ngẫm: “Đại diện cho chính ngươi, là phu nhân nhà các ngươi…”

“Ý kiến của , chỉ đơn thuần là ý của , đương nhiên là ý kiến của phu nhân nhà …”

Bành Nương một câu xong, Mạnh Bà bước lên, khéo léo che Vân Bắc ở phía .

“Có lời gì thì !”

Ý của bà rõ ràng, với phận của Bành Nương, tư cách trực tiếp đối thoại với Vân Bắc.

Hành vi vả mặt trần trụi , khiến sắc mặt Bành Nương cực kỳ khó coi, bà theo bản năng về phía Vân Bắc.

“Vị cô nương …”

“Ta vị tỷ tỷ , chúng đều là phận nô tài, dùng phận đối thoại với ngươi, ngươi chịu thiệt… Hơn nữa, ngươi đại diện cho chính ngươi, phu nhân nhà ngươi, đối thoại với ngươi, phận của , đủ …”

Ý của Mạnh Bà ngắn gọn súc tích, phận của Bành Nương, căn bản tư cách hươu vượn với Vân Bắc.

Bành Nương vả mặt, nhưng cũng dám nhiều lời vô nghĩa, chỉ đành ngượng ngùng rũ mắt, coi như là ngầm thừa nhận lời của Mạnh Bà.

Bởi vì bà thực sự năng lực và tư cách gì, để kéo và Vân Bắc lên cùng một nền tảng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-207-than-phan-doi-thoai.html.]

“Cái đó… Ta cũng ý gì khác, chỉ là hỏi một chút… Vị cô nương rốt cuộc là ai?”

“Tiểu thư nhà là ai, với chuyện hiện tại, nửa điểm quan hệ…” Mạnh Bà chút lưu tình một câu cự tuyệt Bành Nương.

“Sao thể quan hệ chứ?” Bành Nương ngượng ngùng : “Vừa vị tiểu thư còn , chúng đều là một nhà ?”

“Ngươi hiểu lầm ý của …” Mạnh Bà bình tĩnh đầu ngón tay , một bộ dạng lơ đãng: “Ý của là, bất kể tiểu thư nhà chúng phận gì, đều nửa điểm quan hệ với chuyện hôm nay, bởi vì chúng vì vấn đề phận, mà chút xíu sự chèn ép quyền thế nào…”

Ánh mắt nhấc, bà lạnh lùng .

“Nói cách khác, chuyện hôm nay, chúng bắt buộc tựu sự luận sự, thể đưa phận cuộc tranh chấp … Chẳng lẽ vì chúng bình thường, các ngươi liền trắng trợn ức h.i.ế.p, nếu chúng là quyền quý đương triều, các ngươi liền dám trêu chọc ?”

Sự cố , xảy ở trung tâm khu phố sầm uất, sớm ngay từ lúc bắt đầu, vây kín những xem, đó theo sự tranh chấp của hai bên dần nổi lên, xem náo nhiệt càng vây quanh nơi đến mức nước chảy lọt.

Thậm chí nóc nhà lầu các xung quanh, cũng đầy xem náo nhiệt.

Hiện giờ một phen lời của Mạnh Bà, trúng tâm can của đa .

Bởi vì ngày thường, những kẻ vô vi tầm thường như bọn họ, chịu đủ sự cậy thế ức h.i.ế.p của đám quyền quý .

Hiện giờ thấy những lời đại khoái nhân tâm của Mạnh Bà, lập tức rước lấy một tràng tiếng vỗ tay khen .

“Hay! Chính là như !”

“Nên tựu sự luận sự, đừng lấy phận ép …”

, đây mới là công đạo… Bình khởi bình tọa, mới thể công đạo giải quyết sự việc!”

 

 

Loading...