“Hiểu...” Giọng Biên Dịch Ninh đột nhiên trở nên thương cảm hơn nhiều: “Thích nàng , thì chiều theo sở thích của nàng , thành cho tất cả những gì nàng thích...”
Dạ Tu La thầm nghĩ kiếp ngươi thương cảm cái gì?
Lời còn hết, đến lượt ngươi ở đây thương xuân bi thu?!
Lập tức ho khan một tiếng thật mạnh, chớp mắt kéo cảm xúc của Biên Dịch Ninh, lúc mới ý thức chút hợp thời .
Dù mắt cũng đang thảo luận về bi kịch tình yêu của .
“Không Phiêu gia định thế nào?”
“Ta dùng một trái tim chân thành để triệt để nàng cảm động!” Dạ Tu La hớn hở vung nắm đ.ấ.m, vẻ khá là thề non hẹn biển.
Khóe miệng Biên Dịch Ninh nhịn giật mạnh một cái, “Đó là đương nhiên... Đó là đương nhiên!”
“Cho nên a, cần sự phối hợp và giúp đỡ của Ninh Vương gia ngài!”
“...” Biên Dịch Ninh chớp mắt chút trượng nhị hòa thượng sờ tới đầu (như hòa thượng sờ mãi thấy tóc, ý chỉ hiểu mô tê gì).
Ngươi tán gái theo đuổi cô nương, thì liên quan gì đến ?!
Nói tóm , là bên thứ tư, thuộc về ngoài cuộc , kéo chuyện ?
Dạ Tu La , cũng dám .
“Cái đó... Không Phiêu gia định giúp thế nào?”
“Thực đơn giản, ngài xem nhé... Bảo bối nhà thấy là ghét, hơn nữa phận của , cũng thể danh chính ngôn thuận xuất hiện ở Tu Vương phủ... Bởi vì bảo bối thích, sợ ...”
Toàn Biên Dịch Ninh ớn lạnh, loại chuyện ngài cũng , còn sợ ?!
Thật cái đầu mọc kiểu gì, thế mà cái logic như .
“ ngài thì khác a, ngài và Vương gia ngốc là , với phận Vương gia của ngài, xuất hiện ở Tu Vương phủ, đó là chuyện danh chính ngôn thuận a...”
Trực giác Biên Dịch Ninh mách bảo chuyện gì đó đúng, bất giác gượng: “Ý của Phiêu gia là?”
“Ta ngài chăm sóc bảo bối nhà ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-181-giup-do-tan-gai.html.]
“Chăm sóc?!” Biên Dịch Ninh càng thêm hồ đồ: “Chăm sóc thế nào?”
Với tính cách của tiểu ớt hiểm Vân Bắc , ngược dám chăm sóc a.
Nếu , ở mặt vị gia tâu một bản, thì t.h.ả.m bình thường .
“Chăm sóc còn đơn giản , chính là nàng vui thế nào thì thế ...”
Vui thế nào thì thế ?!
Biên Dịch Ninh suýt hộc m.á.u, thế mà gọi là đơn giản?
Muốn cho một vui vẻ thì khó đến mức nào, đặc biệt còn là nữ nhân ?!
Hơn nữa, đến lúc đó e là cho dù trả giá, cũng chắc nàng vui vẻ bao nhiêu.
“Không !” Biên Dịch Ninh một ngụm từ chối: “Ta là thô lỗ vụng về, còn dỗ dành nữ nhân... Nữ nhân của chính còn dỗ xong, dỗ nàng ...”
“Tuýt...”
Lại một tiếng sáo truyền đến, kinh hãi đến mức Biên Dịch Ninh chớp mắt tự giác nuốt những lời tiếp theo bụng.
Dạ Tu La giống như thấy lời , đưa tay ngoáy ngoáy tai.
“Vừa rõ ngài gì, phiền Vương gia ngài nữa...”
Biên Dịch Ninh thầm nghĩ cái rắm a, nếu cứ thẳng, phỏng chừng kiếp còn chức năng chuyện nữa.
Dưới sự uy h.i.ế.p, chỉ đành trái lương tâm ha hả, vẻ mặt đau khổ : “Cái đó... Phiêu gia, là giúp, chỉ là sợ chuyện , từ đó hỏng việc của ngài...”
“Không , chỉ cần ngài giữ vững nguyên tắc cho nàng vui vẻ là ... Điều kiện đơn giản mà...”
Trong lòng Biên Dịch Ninh quả thực như vạn mã bôn đằng, giẫm đạp đến mức n.g.ự.c cũng đau.
Ai điều kiện đơn giản?!