Trong nụ xinh của Vân Bắc, lọn tóc ngón tay nàng móc lấy, giật mạnh một cái, đau đến mức cổ họng Vân Nam phát một tiếng rên rỉ.
Ma ma định lên tiếng, Vân Bắc như nhớ điều gì, ngạc nhiên đầu: “ , nếu ngươi rảnh rỗi việc gì, thì xem A Đầu sắc t.h.u.ố.c thế nào … Nha đầu đó lười tham ăn, ngoài việc lúc ăn uống thì chen lên khác, còn việc gì cũng sẽ lười biếng gian xảo…”
Khóe miệng ma ma co giật Vân Nam, gượng: “Cửu tiểu thư… gia chủ lệnh, bảo chăm sóc cho Bát tiểu thư… cho rời khỏi cô …”
“Sao, ngươi sợ chăm sóc cho tỷ tỷ ?” Sắc mặt Vân Bắc đổi, giọng cũng trở nên sắc bén trong khoảnh khắc đó.
“Cửu tiểu thư hiểu lầm , ý đó…” Ma ma vội vàng cúi đầu giải thích.
“Ma ma nhà ngươi thật thú vị, Cửu tiểu thư của chúng tự chăm sóc Bát tiểu thư, lẽ nào chăm sóc ?” Mạnh Bà ở bên cạnh giọng âm dương quái khí: “Lẽ nào ruột thịt như cô , chăm sóc cho tỷ tỷ của ?”
Ma ma mắng mỏ, sắc mặt cực kỳ khó coi, ý giải thích, nhưng cũng tự là đối thủ của Vân Bắc, ấp úng hồi lâu, cuối cùng vẫn lủi thủi lui xuống.
“Vậy… Cửu tiểu thư, xem t.h.u.ố.c sắc thế nào …”
Mạnh Bà kiên nhẫn phất tay hiệu cho bà rời , giọng nửa âm nửa dương: “Tiểu thư, theo thấy, thể hiền lành như … Đối với những kẻ mắt, nên vẫy đuôi với ai, cứ thẳng tay xử lý… Những , chính là thiếu đòn, đ.á.n.h cho họ một trận, họ sẽ là ai, nên ở vị trí nào…”
Bếp lò sắc t.h.u.ố.c nhỏ đặt ở xa, A Đầu đang ở đó kiên nhẫn quạt chiếc quạt nhỏ.
Nghe thấy Mạnh Bà ở đó cao đàm khoát luận, khỏi chút nghi hoặc ma ma đang tới.
“Mạnh Bà gì thế?”
Ma ma vốn đang suy đoán ý của Mạnh Bà, đối với câu hỏi của A Đầu, khỏi chút lơ đãng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-155-tinh-ty-muoi-sau-dam-day-kho-so-3.html.]
Mãi đến khi A Đầu hỏi mấy , bà mới ngơ ngác ngẩng đầu: “Cái gì?”
“Không gì!” A Đầu lập tức liếc xéo bà một cái đầy bực bội: “Dù cũng là của Cửu tiểu thư, từ đến nay chuyện cũng chẳng mấy ai … Ngươi thấy , cũng bình thường thôi!”
Cô bé hung hăng đá bay một cục than chân, xổm xuống quạt mạnh chiếc quạt nhỏ bếp lò.
“A Đầu cô nương, để cho…” Ma ma chút lấy lòng xổm xuống bên cạnh cô bé: “Cô bận rộn lâu như , chắc cũng mệt , là để nhé?!”
“Không cần, cảm ơn!” A Đầu lạnh một tiếng đầy khinh thường, ngẩng đầu sang một bên, thèm để ý đến ma ma.
“Tiểu thư nhà chúng , t.h.u.ố.c do tự tay bốc, tự tay sắc, tự tay đút cho Bát tiểu thư uống…”
Lời cô bé ngừng , đột nhiên một cách khá bí ẩn: “Hơn nữa tiểu thư nhà chúng còn đặc biệt dặn dò, ngay cả bã t.h.u.ố.c , cũng do tự tay xử lý, cho khác động …”
Sắc mặt ma ma bất giác đổi, theo bản năng đầu về phía Vân Bắc.
Nàng như phát hiện bà đang trộm, đôi mắt đen láy liếc sang, cho bà né tránh, Vân Bắc ung dung mắt Vân Nam, cúi đầu mỉm thì thầm điều gì đó.
“ mà tuy ngươi thể giúp gì, nhưng thể giúp lấy bát qua đây…”
A Đầu như phát hiện sự thất thần của ma ma, tùy tiện vỗ vỗ cánh tay bà .
“Ngươi giúp lấy một cái bát qua đây …”