Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 140: Mỗi Người Một Ý (1)

Cập nhật lúc: 2026-03-22 16:23:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu cảm nhận đau đớn, nghĩa là cơ thể nàng thể chấp nhận cải tạo giới hạn.

Nụ còn kịp nở rộ khuôn mặt Vân Nam, nàng nhận điều .

Vân Lôi những vẻ gì là nhẹ nhõm, ngược còn vẻ mặt nặng nề.

“Gia gia… ạ?”

“Không cảm nhận đau đớn, trắng là con sẽ mất ý thức tự chủ…”

“…” Vẻ mặt Vân Nam bất giác cứng đờ: “Gia gia, thế nào gọi là mất… ý thức tự chủ?”

Vân Lôi giơ tay khoa chân múa tay một hồi lâu, như đang tìm từ ngữ thích hợp để giải thích ý nghĩa của câu .

Ngập ngừng một lúc lâu, ông mới thốt ba chữ.

“Người c.h.ế.t sống!”

“Người c.h.ế.t sống?” Sắc mặt Vân Nam lập tức đổi, tuy hiểu c.h.ế.t sống rốt cuộc là gì, nhưng một khi dính đến chữ c.h.ế.t, tuyệt đối là chuyện lành gì.

“Gia gia, c.h.ế.t là c.h.ế.t, sống là sống… thế nào gọi là c.h.ế.t sống?”

như tên gọi, c.h.ế.t sống là sống cũng c.h.ế.t… Nhìn bề ngoài, họ là sống, ăn uống bài tiết ngủ nghỉ, nhưng thực tế, họ ý thức suy nghĩ, khả năng tự kiểm soát, giống như cái xác hồn …”

“A?!” Vân Nam kinh hãi há hốc miệng, hồi lâu khép : “Ý là… con sẽ biến thành một con rối?!”

“Cũng gần giống ý đó… nhưng tình trạng thể đổi …” Vân Lôi vội vàng dậy ấn vai Vân Nam, đè nàng xuống: “Chỉ cần con chịu đựng qua nỗi đau kinh mạch phát triển, thể cho con uống t.h.u.ố.c giải…”

“Có t.h.u.ố.c giải?” Đáy mắt Vân Nam cuối cùng cũng một tia sáng, nàng từ từ đầu Vân Lôi.

Ánh mắt của nàng mang một nỗi kinh hoàng tuyệt vọng, dường như lúc uống t.h.u.ố.c độc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-140-moi-nguoi-mot-y-1.html.]

“Đương nhiên là t.h.u.ố.c giải … nếu gia gia để con biến thành cái xác hồn chứ?!” Vân Lôi vui “chậc” một tiếng, mặt đầy vẻ hài lòng.

“Con là hy vọng của gia gia, gia gia nỡ lòng nào biến con thành c.h.ế.t sống ?!”

“…”

Trong đầu Vân Nam là một mớ hỗn loạn, nàng luôn cảm thấy chuyện gì đó đúng, nhưng rốt cuộc là chỗ nào khiến nàng cảm thấy khác thường, tìm chút manh mối nào.

“Nam Nam, con hãy suy nghĩ kỹ , nếu cảm thấy đồng ý, thì cho … Ta sẽ cho thu thập d.ư.ợ.c liệu luyện chế đan d.ư.ợ.c…”

Vân Lôi cẩn thận cất miếng vải rách : “Trong thời gian , con nhất định tiếp tục giả điên… Vân Bắc bây giờ ở Vân Gia Bảo tai mắt của riêng , nếu nó phát hiện con điên, đừng là con, e rằng cả gia gia, nó cũng sẽ tay đối phó…”

Vân Nam lơ đãng đáp lời, co rúc góc tường, ánh mắt tan rã vô thần.

Lúc nàng giả vờ, mà là thật sự tâm tư rối bời.

Phương pháp mà Vân Lôi đưa cho nàng, tuy vẻ thể giúp nàng một bước lên trời, nhưng cái giá trả cũng là chí mạng.

Bởi vì nàng dám chắc chắn, một khi điên , liệu thể trở thành con ban đầu nữa .

Cửa phòng khép một tiếng động, bóng dáng Vân Lôi cũng theo đó biến mất.

Nàng ngước mắt về phía cửa, ánh mắt trong thoáng chốc trở nên sắc bén vô cùng.

Ai thể đảm bảo, khi nàng điên , Vân Lôi sẽ cho nàng uống t.h.u.ố.c giải?!

Nếu nàng t.h.u.ố.c giải, chẳng cả đời sẽ là một sống dở c.h.ế.t dở, hồ đồ ngây ngốc ?

Còn về Vân Lôi, nàng cho rằng vị gia gia , nhất định sẽ như lời ông , đến lúc đó cho nàng uống t.h.u.ố.c giải.

 

 

Loading...