Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 113: Đổi Cách Xưng Hô

Cập nhật lúc: 2026-03-22 16:21:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bắc Bắc, bây giờ chúng coi như là phu thê thật sự nhỉ!”

Nhìn khuôn mặt yêu nghiệt đang đắc ý , Vân Bắc thật tung một cước đạp cho một cái.

Sao nàng thể dứt khoát rõ tầng quan hệ với chứ?!

“Tiểu thư…” Nha Đầu rõ ràng đang cố nhịn : “Hay là… em gọi … mời Vương gia ngoài nhé?”

“Đừng! Bớt gây thêm chuyện !” Vân Bắc đưa tay day trán, thực sự quỳ lạy .

Đến lúc đó nếu để thấy Dạ Tu La giường của nàng, còn sẽ những lời đồn đại phong phanh thế nào nữa.

Nàng thì sợ những lời đàm tiếu , chỉ là cũng lỗ tai thanh tịnh.

Thay vì đám đó khua môi múa mép, nàng thà ngậm bồ hòn ngọt còn hơn.

Lộn một vòng, nàng nhanh nhẹn xuống giường, nhảy bức bình phong.

vẫn còn mặc trung y, nàng sợ cái gì?!

Dạ Tu La chống tay lên đầu, nghiêng tà mị bóng dáng Vân Bắc in bức bình phong, nụ rực rỡ, khiến Nha Đầu nhịn lộ vẻ mặt mê trai.

“Tiểu thư, đừng chứ, cô gia nhà chúng nếu chuyện, chỉ đơn thuần thôi, thì tuyệt đối thể mê hoặc tất cả nữ t.ử trong thiên hạ.”

Bàn tay đang thắt đai áo của Vân Bắc bất giác cứng đờ, đầu đầy hắc tuyến Nha Đầu, khóe miệng giật giật.

“Nếu em thích, cho em thì thế nào?”

“Tiểu thư, bậy bạ gì ?” Sắc mặt Nha Đầu lập tức đỏ bừng, cực kỳ bối rối: “Ý của em là, chúng một vị cô gia như , là chuyện oai phong bao, kéo em gì? Em ý gì khác…”

“Có gì mà oai phong? Chẳng em ? Tất cả những điều đều là trong điều kiện mở miệng, mở miệng một cái, là nó hỏng bét hết!”

Vân Bắc vội vàng mặc xong y phục, bước nhanh cửa.

“Tiểu thư, định ? Còn ăn sáng mà…”

Nha Đầu vội vàng bám theo, lời còn dứt, Vân Bắc mở cửa phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-113-doi-cach-xung-ho.html.]

Trong khoảnh khắc cánh cửa mở , nàng lập tức sững sờ tại chỗ.

Trong sân cửa, một hàng bà t.ử xếp thành hàng, tay mỗi đều bưng một hộp thức ăn.

Vừa thấy Vân Bắc, đám bà t.ử lập tức khom hành lễ.

“Thập tam phu nhân buổi sáng lành…”

Dưới chân Vân Bắc lảo đảo một cái, suýt chút nữa tiếng thỉnh an cho choáng váng.

“Dừng ! Ta vẫn là Thập tam phu nhân của các … Đổi cách xưng hô !”

Đám bà t.ử lập tức phía Vân Bắc. Ở phía nàng, Dạ Tu La lười biếng bước , vươn vai ngáp dài.

“Thập tam phu nhân thích gọi như , thì đổi cái khác đổi thành gì cho nhỉ? Bắc Bắc, nàng thích bọn họ gọi nàng là gì?”

Vân Bắc cố nén một ngụm khí tức nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, lườm một cái: “Chỉ cần là xưng hô dính dáng gì đến ngươi, cái nào cũng …”

Nha Đầu khá hưng phấn nhảy đến bên cạnh một bà t.ử, nhận lấy hộp thức ăn trong tay bà .

“Tiểu thư, đây đều là điểm tâm do đầu bếp của Vương phủ chuẩn , lắm…”

Nàng đưa hộp thức ăn đến mặt Vân Bắc, mở nắp .

“Người xem… Đây là bánh nếp thủy tinh, vị hoa hồng, vị xanh…”

Mùi hoa hồng thoang thoảng lặng lẽ tỏa , cám dỗ khiến Vân Bắc lập tức cảm thấy trong bụng trống rỗng. Nàng nhịn liếc Dạ Tu La một cái, khách khí nhón lấy một miếng, ném miệng.

“Mùi vị cũng tồi…”

“Thập tam phu nhân thích, chi bằng để chúng nô tỳ hầu hạ phu nhân dùng bữa?” Bà t.ử đầu hàng, khi khom hành lễ, liền gọi các bà t.ử phía bày bữa sáng lên.

Không hổ là hạ nhân trong Vương phủ, huấn luyện bài bản, từ lúc bắt đầu bày biện cho đến lúc lui cuối cùng, bộ quá trình đều tĩnh lặng một chút tạp âm nào.

 

 

Loading...