Trời mưa lất phất, quan đạo một đội nhân mã đang tiến về phía .
Người đầu và cuối đều cưỡi ngựa, ở giữa là vài chiếc l.ồ.ng giam khổng lồ, hai bên thị vệ mang đao canh gác.
Thị vệ đội nón lá, mặc áo tơi để che mưa, nhưng những nô lệ trong l.ồ.ng giam thì may mắn như .
Thời tiết chớm thu vốn se lạnh, huống hồ còn đang đổ mưa lạnh buốt, đám nô lệ rét đến mức run rẩy, mái tóc rối bù là những đôi môi trắng bệch.
Xe ngựa chầm chậm tiến về phía , nửa canh giờ , bọn họ dừng một dịch trạm.
“Các vị gia, ăn uống trọ ?” Tiểu nhị chạy đón, đ.á.n.h giá một lượt đoàn .
Tên thị vệ đầu tướng mạo hung thần ác sát, ánh mắt sắc lẹm, quát: “Còn lung tung khoét mắt ngươi.”
“Gia, ngài đừng dọa tiểu nhân.”
Tiểu nhị run rẩy, sắc mặt trắng bệch : “Đi thêm mười dặm nữa đường nhiều bùn lầy, hiện tại mưa lớn thế , thể sẽ xảy sạt lở núi, mấy vị gia trọ một đêm hẵng ?”
Tên thủ lĩnh thị vệ lấy từ trong n.g.ự.c một nén bạc ném qua.
“Chuẩn vài gian thượng phòng.”
Tiểu nhị hớn hở cầm lấy bạc, ánh mắt liếc mấy cái l.ồ.ng giam phía , : “Gia… những thứ …”
Thủ lĩnh thị vệ : “Ngươi dẫn bọn chúng phía .”
Dịch trạm đều chỗ để xe ngựa và chuồng ngựa, tiểu nhị bảo trông ngựa dẫn thị vệ đưa xe ngựa trong.
Có ba chiếc l.ồ.ng giam cao lớn, mỗi l.ồ.ng nhốt mười mấy nô lệ, tụm năm tụm ba rúc .
Đám thị vệ đều đại sảnh uống rượu ăn thịt, những chiếc l.ồ.ng giam lạnh lẽo vứt ngoài sân hoang vắng ai trông coi.
Một kẻ quần áo rách rưới khom lưng tới mặt hai nô lệ trông vẻ gầy gò nhỏ bé.
“Ngươi gì?!” Tên nô lệ nhỏ thó ôm c.h.ặ.t lấy thiếu niên sắc mặt nhợt nhạt trong lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-962-quyen-ngu-thien-ha-am-de-cut-xuong-giuong-2.html.]
“Cút chỗ khác!” Gã to con tát một cái, đ.á.n.h cho đầu bé lệch sang một bên, gã thô bạo kéo thiếu niên đang hôn mê , bàn tay to lớn thò về phía cổ áo của thiếu niên.
Đột nhiên——
Một bàn tay tái nhợt gầy gò tóm c.h.ặ.t lấy tay gã.
Gã to con sửng sốt, bất chợt đối diện với một đôi mắt đen kịt, dọa cho tim gã đập thót một nhịp.
“Ngươi gì?” Khuôn mặt thiếu niên lấm lem bùn đất, duy chỉ đôi mắt đen như mực sáng rực trong đêm, bàn tay nắm lấy tay gã to con rõ ràng dùng sức, nhưng gã cảm giác tay sắp gãy vụn.
“Mẹ kiếp, mau buông tay ông đây ——” Gã to con c.h.ử.i thề một câu, hung tợn mắng: “Cái đồ ma ốm nhà ngươi sống qua nổi mấy ngày nữa , chi bằng lột quần áo đưa cho ông đây…”
“Rắc!” Tiếng xương gãy giòn giã vang lên.
Trong l.ồ.ng giam tăm tối, âm thanh xương cốt đứt gãy rợn cả tóc gáy.
Thiếu niên khó nhọc thẳng dậy, nở một nụ hiền hòa: “Những kẻ xưng ‘ông đây’ mặt đều c.h.ế.t cả , ngươi c.h.ế.t ?”
Gã to con đau đớn kêu la t.h.ả.m thiết, sắc mặt trắng bệch, những lời của thiếu niên mà trong lòng sinh vài phần sợ hãi.
Đám nô lệ trong l.ồ.ng giam đều giữ thái độ , kẻ sợ hãi rụt với , ai ngờ một thiếu niên ốm yếu sắp c.h.ế.t đột nhiên bẻ gãy cổ tay của gã to con.
“Đại ca ca, cuối cùng cũng tỉnh .” Một bé gầy gò nhào lòng thiếu niên.
Thiếu niên ho một tiếng, khóe miệng rỉ m.á.u, bất đắc dĩ dùng một tay đẩy bé .
“Ngươi mà đụng mạnh thêm chút nữa là c.h.ế.t thật đấy.”
Cậu bé nức nở nàng.
Thiếu niên dùng ánh mắt nham hiểm quét một vòng quanh l.ồ.ng giam, đó dùng tay trái nắm lấy tay , dứt khoát nối xương cốt.
Đám nô lệ dáng vẻ mặt biến sắc tự nối xương của thiếu niên, lưng ứa từng đợt ớn lạnh.