Mười năm .
Tiên cảnh Avalon.
Arthur cảm thấy dường như một giấc mơ dài, lúc tỉnh chút phân biệt rốt cuộc là mơ là thực.
"Arthur, cuối cùng ngươi cũng tỉnh ." Merlin lên tiếng .
Arthur nâng đôi mắt như ngọc lục bảo lên, nghiêng đầu bên giường.
"Merlin?" Giọng trầm thấp mang theo chút từ tính của chút khàn khàn.
Người bên giường là một đàn ông ba mươi tuổi, cằm lún phún nhiều râu ria, thoạt vô cùng trưởng thành và quyến rũ.
Merlin khoanh tay n.g.ự.c :" , là Merlin, Arthur, sự lịch thiệp của ngươi cũng theo giấc ngủ mê man mà biến mất ? Hồi nhỏ nhớ ngươi luôn theo gọi đại nhân Merlin, hoặc là gọi là cha cơ mà."
Khuôn mặt tuấn mỹ của Arthur toát một cỗ lạnh lẽo, dậy xoa xoa trán.
"Ta hôn mê bao lâu ?"
Nụ mặt Merlin thu , giọng trầm thấp cất lên:"Mười năm ."
Mười năm!?
Trên mặt Arthur phảng phất như bao phủ bởi một tầng sương giá, giọng lạnh lẽo thấu xương:"Ngươi lừa chứ?!"
"Không lừa ngươi."
Merlin đến bên cửa sổ, mở cửa sổ :"Nơi là Avalon, mười năm thấy ngươi hôn mê trong làng, thế là đưa ngươi đến Avalon, mất mười năm mới thể xua tan lời nguyền hắc ma pháp ngươi..."
Khi Merlin đầu , phát hiện Arthur về phía ngoài cửa, vội vàng :"Ngươi ?"
"Về vương thành." Arthur nhạt nhòa .
Từ trong cơn mê man tỉnh thoắt cái qua mười năm, trong lòng nhớ nhung em gái của , yêu của .
Hiện tại, chỉ gặp nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-942-vuong-toa-chong-gai-ky-si-yeu-that-sau-62.html.]
Muốn bất chấp tất cả, điên cuồng ôm nàng lòng.
Merlin bên cửa sổ nhúc nhích, :"Không sự chỉ dẫn của , ngươi khỏi tiên cảnh Avalon ."
Arthur xoay lạnh lùng Merlin, trong mắt b.ắ.n sát ý tàn bạo.
"Thật là một đàn ông m.á.u lạnh vô tình." Sắc mặt Merlin chút khó coi :"Vì một phụ nữ, một kẻ ưu tú bình tĩnh như ngươi biến thành kẻ điên."
Merlin quyết định cho Arthur tin nữa.
Vương thành mười năm khác xa mười năm , Nữ vương bệ hạ thần dân ngưỡng mộ, trở thành ma nữ mà ai ai cũng khiếp sợ.
"Em gái ngươi sống cũng tồi." Merlin về phía Arthur, :"Nàng triệt để khống chế vương quốc Camelot, đồng thời củng cố kỵ sĩ đoàn vốn dĩ thuộc về ngươi."
"Ngươi thể trở về vương thành." Merlin đẩy cửa chỉ về phương xa :"Đi đến hồ nước lấy Kiếm Vương Giả thuộc về ngươi , Arthur vương."
Tiên cảnh Avalon một thánh hồ, đáy hồ tiên nữ sinh sống, Tinh Linh nhất tộc ở Avalon rèn cho Arthur một thanh thánh kiếm mới.
Arthur bước khỏi nhà, về phía thánh hồ.
Bên hồ đậu một chiếc thuyền nhỏ.
"Đi , Arthur." Merlin mỉm :"Lấy thứ thuộc về ngươi."
Arthur bước trong chiếc thuyền nhỏ, khua mái chèo chèo về phía giữa thánh hồ, giữa hồ sương mù trắng xóa mờ ảo, hiện một phụ nữ xinh , trong tay nàng giơ cao một thanh thánh kiếm.
Arthur chèo thuyền đến gần.
"Arthur vương, đây là Kiếm Vương Giả của ngài." Giọng của tiên nữ rỗng tuếch mà êm tai.
Arthur mặt cảm xúc nhận lấy thánh kiếm từ tay tiên nữ, chuôi kiếm của Kiếm Vương Giả trong tay đúc bằng vàng ròng, chuôi kiếm nạm bảo thạch, ánh mặt trời lấp lánh ánh sáng ch.ói lọi.
Merlin hài lòng đàn ông tay cầm kiếm bước lên bờ.
Trên Arthur khí tức đế vương bẩm sinh, nên là một vị quân vương vĩ đại vô song.
"Ta trở về gặp nàng." Câu đầu tiên Arthur khi lấy kiếm.