Nam Minh Triệt và Sủng Ái bước phòng của cô.
Anh đặt hai chiếc balo đang đeo xuống ghế sô pha, đó lấy nước từ trong balo đưa cho Sủng Ái đang lười biếng sô pha.
“Mệt ?” Giọng của trầm ấm, tràn đầy sự quan tâm dành cho cô.
Sủng Ái lắc đầu : “Không mệt.”
Nắp chai vặn mở từ , cô trực tiếp cầm chai nước lên uống, ánh mắt rời khỏi .
Chiến phục xuất chinh của RL là do chính cô thiết kế, trang phục may đo cao cấp mặc đường nét mượt mà.
Vóc dáng của Nam Minh Triệt thuộc kiểu gầy nhưng săn chắc, mặc quần áo trông gọn gàng, khuôn mặt tuấn mỹ tinh xảo của mang vẻ nhàn nhạt, mang theo sự cao quý thanh tuyển bẩm sinh.
Hoàn hảo!
Chiến phục may đo riêng quả nhiên vặn.
Thấy ánh mắt cô cứ chằm chằm , trong lòng Nam Minh Triệt khẽ động, nhưng ngoài mặt biểu lộ .
Anh cúi về phía cô, vươn những ngón tay trắng trẻo thon dài vuốt ve đôi môi mềm mại của cô, dịu dàng lau vệt nước đọng khóe môi cô.
“Đói ?” Anh hỏi.
“Không đói.” Sủng Ái nắm lấy tay kéo xuống bên cạnh, đặt chai nước trong tay lên bàn, nghịch ngợm những ngón tay của .
“Fan của chắc chắn từng , ngón tay của .”
Khóe môi Nam Minh Triệt khẽ nhếch, : “Đẹp cũng chỉ thuộc về em.”
Giọng trêu ghẹo, lời cũng trêu ghẹo.
Sủng Ái ngước đôi mắt đen trắng rõ ràng lên, khuôn mặt trai, hỏi: “Bình thường đều chuyện với con gái như ?”
Ngón tay cô vuốt ve tay , mang đến một tia ngứa ngáy, sự ngứa ngáy từ ngón tay lan cánh tay, cho đến tận đáy lòng.
Trong lòng Nam Minh Triệt nóng rực khó nhịn, trong mắt lóe lên một tia tối tăm, giọng trong trẻo êm tai mang theo chút khàn khàn: “Chỉ với em.”
Lúc livestream, cơ bản chuyện, càng đừng đến việc tương tác với fan nữ.
Sủng Ái dối, nở một nụ hài lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-682-dien-canh-chi-vuong-dai-than-mau-nam-tot-52.html.]
Nam Minh Triệt nắm lấy bàn tay an phận của cô, gắt gao nắm c.h.ặ.t, chỉ thời gian riêng tư của hai trong phòng, đòi hỏi một chút phúc lợi từ cô gái nhỏ ‘ ngoan’ .
Anh nghiêng tới, định hôn xuống thì tiếng chuông điện thoại vang lên.
Sủng Ái nhẹ nhàng đẩy : “Nghe điện thoại .”
Nam Minh Triệt đành lấy điện thoại từ trong túi quần , bắt máy truyền đến giọng trung khí mười phần của ông nội.
“Thằng nhóc thối, đến thành phố D ?”
“Đến ...”
“Tiểu Ngọc ? Đưa điện thoại cho con bé.”
Nam Minh Triệt: “...”
Giọng của ông nội Sủng Ái cũng thấy, cô mặt mày rạng rỡ lấy điện thoại từ tay Nam Minh Triệt, ngọt ngào gọi một tiếng ông nội.
“Ây, cháu ngoan, máy bay khó chịu ? Minh Triệt bắt nạt cháu chứ?”
Sủng Ái liếc Nam Minh Triệt đang tỏa hàn khí, nụ môi càng thêm rạng rỡ, giọng ngọt ngào : “Ông nội, cháu khỏe, Minh Triệt bắt nạt cháu.”
“Vậy thì .” Ông nội hài lòng, : “Ngày mai ông sẽ gọi hầu trong nhà cùng xem livestream trận đấu của các cháu, sẽ gửi bình luận cổ vũ cho cháu.”
“Ông nội yên tâm, chúng cháu sẽ cố gắng.” Sủng Ái ôn hòa .
“Tiểu Ngọc, cố gắng thi đấu, mang chức vô địch về nhé... Đừng giống như thằng nhóc thối nào đó, chơi game cũng xong.”
Giọng ông nội lớn, giống như cố ý cho ai đó .
Nam Minh Triệt những lời , suýt chút nữa giữ nổi biểu cảm của .
Ông nội, ông chắc chắn những lời là thật chứ?
Năm nào giành chức vô địch?
Mỗi mang cúp vô địch về, ông đều là chơi bời lêu lổng, đến chỗ cháu dâu đổi thế !
Sủng Ái chuyện với ông nội vài câu, khi cúp điện thoại liền đưa điện thoại cho Nam Minh Triệt, : “Anh đang tức giận ?”