Chỉ với ba chữ , Lạc Manh Manh cảm thấy vô cùng an tâm.
“Moloch Sila! Cuối cùng cô cũng xuất hiện !” Giọng nghiến răng nghiến lợi của Elizabeth truyền đến, trong mắt lóe lên ánh sáng phẫn nộ, : “Admetus, g.i.ế.c ả cho !”
Ả bao giờ phẫn nộ như , việc tranh đoạt Thần Trượng cũng còn quá quan trọng nữa, khu khu một Sử linh mà cũng dám so bì với ả!
Tông Chính còn vì Sử linh mà thương khuôn mặt của ả, thể tha thứ!!!
Admetus sách ma pháp lệnh, cho dù thể g.i.ế.c Lạc Manh Manh và Sila Nữ vương khi phong ấn, chỉ thể cưỡng chế chấp hành.
Lạc Manh Manh từ đất bò dậy, thần sắc nghiêm túc bên cạnh Sủng Ái.
“Cô trốn xa một chút.” Sủng Ái nhạt nhẽo .
Lạc Manh Manh ừ một tiếng, luôn chú ý đến Elizabeth ở đằng xa, mặc dù Nữ vương đại nhân mạnh, nhưng cô cũng hy vọng thể giúp đỡ Nữ vương đại nhân.
Cây cung trong tay Admetus kéo một độ cong lớn, mũi tên ánh sáng ngưng tụ một cỗ năng lượng ma pháp khổng lồ.
Tiếng "vút" vang lên, mũi tên ánh sáng với tốc độ sánh ngang tên lửa lao về phía Sủng Ái.
Sủng Ái vung kiếm c.h.é.m đứt mũi tên ánh sáng ma pháp, thần sắc lạnh lẽo đàn ông mặc áo giáp, cho dù trong mắt sự giằng xé và bất đắc dĩ, nhưng thể phục tùng mệnh lệnh của chủ nhân.
“Ngươi dốc hết lực nữa, sẽ c.h.ế.t đó.” Đôi môi đỏ mọng như cánh hoa của cô nhếch lên, : “Ta sẽ nương tay .”
Elizabeth căm hận : “Admetus, ngươi còn do dự cái gì, phản bội là chủ nhân của ngươi !? Mau g.i.ế.c ả!”
Đột nhiên, một luồng ánh sáng ma pháp lao về phía Elizabeth.
Admetus vội vàng b.ắ.n một mũi tên, đ.á.n.h tan đòn tấn công của ánh sáng ma pháp.
“Đừng nương tay với kẻ thù của ngươi, bọn chúng hề yếu đuối.” Elizabeth lạnh mặt : “Ngươi g.i.ế.c bọn chúng, và ngươi sẽ g.i.ế.c.”
“Admetus, ngươi gặp phu nhân của ngươi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-446-thanh-linh-vuon-truong-de-thieu-cuong-che-yeu-56.html.]
“Chỉ mới thể lấy Thần Trượng giúp ngươi, Admetus, hãy dốc hết lực g.i.ế.c bọn chúng !”
Thần sắc nơi đáy mắt Admetus trở nên kiên nghị, cung tên ngưng tụ năng lượng ma pháp khổng lồ, mây bầu trời trở nên âm u.
Sủng Ái thu thần sắc tản mạn thoải mái, với Lạc Manh Manh bên cạnh: “Đứng bên cạnh đừng chạy lung tung.”
Lạc Manh Manh ngoan ngoãn gật đầu, cô cũng dự cảm nguy cơ cường đại.
Admetus giương cung về phía Sủng Ái và Lạc Manh Manh, trận pháp thất tinh màu xanh lam hình thành bầu trời đột ngột b.ắ.n vô cơn mưa tên.
“Bùm bùm bùm——” Sủng Ái vung Ác Ma Chi Kiếm, c.h.é.m đứt vô mũi tên ánh sáng ma pháp.
Admetus đột nhiên xuất hiện mặt các cô, thanh đao mang theo năng lượng ma pháp trong tay c.h.é.m về phía Sủng Ái.
“Nữ vương đại nhân cẩn thận——” Lạc Manh Manh vội vàng kêu lên.
Sủng Ái tóm lấy cánh tay Lạc Manh Manh, ném cô xa mấy chục mét, Ác Ma Chi Kiếm đỡ lấy thanh đao của Admetus.
“Xoẹt xoẹt——” Kiếm và đao va chạm xẹt tia lửa.
Khóe miệng Sủng Ái nhếch lên một nụ âm lãnh, dùng kiếm ép lui Admetus, lách xuất hiện mặt , một kiếm c.h.é.m lên vai .
Tiếng "keng" vang lên, bộ áo giáp màu bạc c.h.é.m vỡ vụn.
Trong miệng Admetus chảy m.á.u tươi, vội vàng lùi rút lui, trong tay biến hóa cung tên, vài mũi tên ánh sáng ma pháp b.ắ.n tới.
Hàng chân mày tinh xảo của Sủng Ái lạnh lẽo, sợ hãi c.h.é.m nát mũi tên ánh sáng, một kiếm chẻ về phía Admetus.
“Ầm——” Ánh sáng đỏ xé rách khí, cát bay đá chạy, cây cối đổ sập, trong rừng một mảnh hỗn độn.
Admetus phun m.á.u tươi, vội vàng bên cạnh Elizabeth, buồn bã : “Xin ——”