Một lát .
Sau bình phong truyền đến giọng khàn khàn của trai: “U U.”
Sủng Ái đang sạp mềm sách, thấy giọng , ngẩng đầu lên hỏi một câu: “Sao ?”
Hồi lâu tiếng trả lời.
Sủng Ái để tâm, tiếp tục truyện, tình tiết đang đến đoạn gay cấn, say sưa.
Một lúc , tiếng của trai vang lên: “U U, ngươi qua đây…”
Sủng Ái đặt cuốn truyện trong tay xuống, dậy về phía thiên điện, qua tấm bình phong thể lờ mờ thấy bóng dáng gầy gò của trai.
Những ngày nhốt trong thủy lao, chịu bao nhiêu khổ cực.
Một nhân vật cấp BOSS mà vì nàng biến thành một kẻ ngốc điên điên khùng khùng, nghĩ đến đây trong lòng nàng cảm giác áy náy khó tả.
Nàng vòng qua bình phong, trai đang trong thùng tắm đột nhiên dậy, tiếng nước ào ào, ít giọt nước b.ắ.n khỏi thùng tắm.
“…”
Sủng Ái ngước mắt khuôn mặt tuấn mỹ của Bạch Diễn Chân, khẽ nhíu mày : “Ngươi dậy gì, xuống.”
Bạch Diễn Chân mím môi, ngoan ngoãn xuống.
Mái tóc đen mềm mại của trai rũ xuống n.g.ự.c, những giọt nước trong veo lấp lánh trượt qua xương quai xanh gợi cảm của rơi xuống nước, toát lên vài phần quyến rũ khó tả.
“Gọi gì?” Sủng Ái hỏi.
Bạch Diễn Chân ngẩng đầu nàng, nghiêm túc : “Mặc quần áo.”
Sủng Ái liếc một cái, : “Bảo mặc quần áo cho ngươi?”
Bạch Diễn Chân vội vàng gật đầu.
Sủng Ái khẩy một tiếng, : “Bảo hầu hạ ngươi mặc quần áo, ngươi nghĩ cũng thật.”
Nghe sự vui trong lời của nàng, ánh mắt Bạch Diễn Chân khẽ lóe lên, tủi bĩu môi, : “Ta mặc.”
Sủng Ái khẽ nhướng mày, : “Vậy đây ai mặc quần áo cho ngươi?”
Bạch Diễn Chân im lặng .
Sủng Ái hừ một tiếng, định rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-1509-manh-sung-yeu-hau-ho-vuong-dung-benh-kieu-49.html.]
Bạch Diễn Chân đưa tay nắm lấy tay áo nàng, nũng nịu : “U U, đừng .”
Sủng Ái đầu trai đang tỏ vẻ tủi , trong mắt lóe lên một tia bất đắc dĩ, : “Ta ở ngay bên ngoài, ngươi tự mặc quần áo xong .”
Nói xong, nàng giật tay áo , rời khỏi phòng tắm.
Đôi đồng t.ử đỏ xinh của Bạch Diễn Chân lóe lên, qua tấm bình phong bóng lưng nàng rời , khóe môi cong lên một nụ , chút đen tối tà tứ, mang theo vài phần si mê.
Nàng trở về.
Thần U.
Thật sự là nàng.
U U của trở về.
Lần , tuyệt đối thể để nàng rời xa .
Trong cung điện thắp mấy ngọn đèn xanh, gió đêm se lạnh thổi qua, ánh lửa khẽ lay động, ánh trăng ngoài cửa sổ rải đầy mặt đất, thỉnh thoảng tiếng côn trùng kêu.
Sủng Ái cất cuốn truyện , cởi áo khoác ngoài lên giường.
Một lát .
Trong cung điện vang lên tiếng bước chân lúc nhẹ lúc nặng, một bóng cao ráo xuất hiện trong đại điện.
Sủng Ái ngẩng đầu , sững sờ, hỏi: “Sao ngươi mặc quần áo thành thế ?”
Quần áo trai trông như giẻ rách, lộn xộn treo , cúc áo cài sai hết, quần áo mặc chỉnh tề, để lộ phần lớn l.ồ.ng n.g.ự.c trắng nõn.
Một cơn gió thổi qua, trai còn hắt một cái.
Sủng Ái vẫy tay với , : “Lại đây.”
Bạch Diễn Chân bước đến giường, giống như một chú cún con xổm xuống, ngẩng đầu nàng.
Sủng Ái xếp bằng dậy, : “Ngươi lên.”
Bạch Diễn Chân dậy.
Sủng Ái đưa ngón tay trắng nõn thon dài , giúp cởi hết những chiếc cúc cài sai, cởi chiếc áo khoác mặc lung tung, giúp mặc chiếc trung y trắng như tuyết.
Nàng chỉ sạp mềm, : “Ngươi đến đó ngủ .”