Khi cơ thể hai áp sát , thể cảm nhận rõ ràng ai mạnh hơn.
Thân hình trưởng thành thon dài của đàn ông phủ lên cô, nóng bỏng rát từ truyền đến, như một lò lửa nóng hổi thể tan chảy .
Sủng Ái ngờ chỉ trêu chọc một chút, đổi lớn như , m.á.u huyết sôi trào ngay lập tức, trông như ăn tươi nuốt sống cô.
Đôi mắt màu vàng kim của đàn ông rực cháy, thẳng cô, đôi môi mỏng khẽ mím , cơ thể từ từ cọ xát cô, kìm nén d.ụ.c vọng bên trong.
“Vu Quỳnh.” Giọng trầm thấp của Ngự Hành Thiên xen lẫn vài phần khàn khàn, nghiêm túc thiếu niên giống đực , suy nghĩ nên mở lời thế nào.
Hắn thích giống đực dù chỉ mới tiếp xúc lâu.
Mặc dù, cô dịu dàng như giống cái, còn thích ở trong bộ lạc vui vẻ với các giống cái khác, đối xử với giống cái .
Mỗi khi thấy ‘’ vui vẻ với giống cái, trong lòng vô cùng khó chịu.
Giống cái ở đại lục thú nhân Barga ít, cộng thêm chuyện Đại tế ti đổi thú nhân, nhiều giống cái bức hại, lượng giống cái đang giảm mạnh.
Giống cái quý giá hơn bất cứ thứ gì, đây trong bộ lạc, cũng nhiều giống cái của Phượng tộc tỏ tình với , nhưng trong lòng bất kỳ cảm giác nào.
Cho đến khi gặp ‘’, khiến đầu tiên nảy sinh ý nghĩ giao phối với ‘’.
Sủng Ái đợi mãi thấy Ngự Hành Thiên gì, liền hỏi: “Ngươi đang nghĩ gì ?”
Ngự Hành Thiên hồn, chằm chằm giống cái , tâm trạng vô cùng phức tạp.
“Ngươi bằng lòng theo về thành phố ?”
Mặc dù thể thích cô, nhưng đưa cô về thành phố , đây là cách duy nhất nghĩ , sẽ sống cùng cô.
Chỉ là, thể cho cô một hôn lễ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-1315-di-the-tranh-ba-thu-vuong-qua-ngao-kieu-15.html.]
Tình yêu của và cô che giấu, thể để tộc nhân và cô là bạn đời.
Sủng Ái gương mặt tuấn mỹ của đàn ông, khẽ nhíu mày, đôi mắt màu vàng kim mang theo sự chân thành, xem đưa cô về.
“Tại cùng ngươi đến thành phố ?” Ánh mắt cô lưu chuyển, khóe môi hồng nhuận nở một nụ nhạt, : “Ta thích sống ở đất liền.”
Ngọn lửa trong lòng Ngự Hành Thiên lập tức dập tắt, nhiệt độ cơ thể dần dần hạ xuống, mặt hiện lên một tia tức giận.
Suýt nữa thì quên!
Tên giống đực , chỉ vô tâm vô phế, còn tự miệng thích .
“Ngươi cái đồ…” Ngự Hành Thiên nhất thời tìm lý do, gương mặt bao phủ một lớp u ám, lạnh lùng kiêu ngạo : “Không thì ngươi cứ ở đất liền chờ c.h.ế.t .”
“Đại tế ti khống chế các bộ lạc thú nhân hùng mạnh đất liền, sớm muộn gì cũng sẽ tấn công đến bộ lạc .”
Sủng Ái khẽ cong môi, : “Ta sợ ả.”
Ngự Hành Thiên coi cô là đang sĩ diện, giọng điệu nghiêm nghị : “Ngươi một thú nhân Xà tộc yếu ớt thể gì? Ngươi nghĩ rằng g.i.ế.c mấy con lang thú đó, là thật sự thể đối phó với mấy bộ lạc thú nhân ?”
Hắn ở thành phố hãm hại, trúng độc mới thương, rơi xuống.
Lang tộc phái thú nhân đến truy sát , là kết liễu tính mạng của , nhưng, lẽ bọn họ nghĩ chạy xa, nên thú nhân phái cấp bậc linh lực cao.
Từ một hành vi của cô, nhận cô tập hợp các bộ lạc thú nhân, đó cứu vớt những giống cái đáng thương của thú tộc.
Chẳng lẽ cô thật sự nghĩ thể đối phó với tất cả thú nhân?!
“Có thể đối phó với tất cả thú nhân là chuyện của , liên quan đến ngươi, ?”