Giải quyết xong nhiệm vụ phụ, Sủng Ái thu dọn đồ đạc cùng Tư Ứng Khâm máy bay trở về Kinh Châu.
Hai đến Kinh Châu, quân khu phái xe đến đón.
Có điều, đến hai chiếc xe treo biển quân khu, một chiếc của nhà họ Tư, chiếc còn là của nhà họ Tiêu.
Sủng Ái nghiêng đầu đàn ông bên cạnh, : “ về nhà họ Tiêu đây.”
Tư Ứng Khâm bắt buộc về quân khu Kinh Châu , bởi vì cô xảy chuyện nên trì hoãn một việc xử lý, nhiều nhân viên quân chính đang chờ chỉ thị của .
Anh đưa tay xoa đầu cô gái, : “Ở nhà ngoan ngoãn nhé.”
Con cháu cán bộ cao cấp ở Kinh Châu giống như cá gặp nước, ở quán bar thì cũng là các hội sở cao cấp.
Trương thư ký từng , các cô gái trẻ tuổi hôm nay thích cái , ngày mai thích cái khác. Anh cô gái vất vả lắm mới dụ dỗ chạy theo khác .
Sủng Ái nắm lấy tay Tư Ứng Khâm, hung hăng c.ắ.n một cái, mi mắt mang theo ý : “Đánh dấu cho một cái, là của , mấy cô dì trong quân khu đừng mà trêu chọc đấy nhé.”
Nếu , g.i.ế.c bọn họ đó nha.
Tư Ứng Khâm chút buồn . Anh còn dặn dò cô qua với những trai khác, cô chiếm hữu mười phần mà tuyên thệ chủ quyền .
“Được.” Anh nhạt đáp.
Hai tách , Sủng Ái xe trở về đại viện quân khu.
Vừa về đến nhà họ Tiêu, cô còn kịp lên tiếng, ông lão mặc bộ quân phục kiểu cũ sô pha uy nghiêm cất lời: “Chịu về hả?”
Tiêu lão thủ trưởng tuy cưng chiều Tiêu Bích Phàm, nhưng khi cô phạm , ông trừng phạt cũng hề nương tay.
Cho nên, lúc Tiêu Bích Phàm gây chuyện thì vô pháp vô thiên, dù cũng chiều chuộng. lúc gây chuyện thì sợ c.h.ế.t khiếp, chỉ thể ngoan ngoãn nhận .
“Ông nội, hôm qua cháu suýt chút nữa hổ c.ắ.n c.h.ế.t, ông lo lắng cho cháu ?” Sủng Ái nở một nụ , về phía ông cụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-1268-mat-luyen-an-hon-thu-truong-phong-tung-sung-58.html.]
Trong đôi mắt đục ngầu của ông cụ giấu giếm tinh quang, : “Tư Ứng Khâm đưa cháu về ?”
Sủng Ái đáp: “Anh việc về quân khu ạ.”
Ông cụ hừ một tiếng, : “Đừng tưởng Tư Ứng Khâm bảo vệ cháu thì ông sẽ phạt cháu. Không cháu du lịch nước ngoài ? Sao chạy đến cái vùng núi hẻo lánh đó?”
Sủng Ái : “Vì trường thông báo, về quê giúp dân làng việc sẽ kiếm thêm chút tín chỉ ạ.”
“Cháu cần chút tín chỉ đó ?” Ông cụ chút lưu tình vạch trần, bực tức : “Mọi đều cháu vì thằng nhóc nhà họ Lục mới về quê.”
Ông cụ trầm giọng : “Cháu và Tư Ứng Khâm lĩnh chứng , đối xử với cháu, cháu cũng thấy. Sau thu tâm , đừng nghĩ đến khác nữa.”
Sủng Ái : “Cháu , ông nội, cháu thực sự vì Lục Tụng Nghĩa mới về quê . Lần về quê cháu còn chuyện khác nữa.”
“Chuyện gì?”
Sủng Ái mỉm , : “Kế hoạch hỗ trợ thôn Liên Động. Không cần đến một năm, thôn Liên Động chắc chắn sẽ còn là thôn nghèo nữa.”
Ông cụ vạn ngờ cô cái , giữ thái độ hoài nghi hỏi: “Thật ?”
Sủng Ái gật đầu: “Thật ạ, ông nội, ông cứ chờ xem.”
“Được , đừng chuyện nữa, ăn cơm thôi.” Dì quản gia gọi.
Buổi tối.
Sủng Ái ở trong phòng, mấy cuốn bài tập nghỉ hè bàn học, lập tức cảm thấy đau đầu.
Chỉ còn vài ngày nữa là khai giảng , thế mà cô vẫn xong bài tập.
Ngày hôm , trong quân khu đều , con gái của Đỗ tham mưu phạm tội nhốt , còn về tội danh thì vẫn rõ lắm.
Đỗ tham mưu lập tức phái vớt , nhưng lệnh giam giữ là Tư Ứng Khâm, thả là thả.