Lâm Cẩm Hoa bước , gã bao phủ bởi một tầng hắc khí, giống như ác quỷ bò lên từ địa ngục.
Trương thiên sư nhíu c.h.ặ.t mày, : “Gã bây giờ biến thành quái vật , hai cẩn thận một chút.”
Lâm Cẩm Hoa lạnh một tiếng, ánh mắt hung ác về phía Sủng Ái, nghiêm giọng bức vấn: “Tiện nhân, ngươi gì con ?!”
Cùng lúc đó—
Trong phòng truyền đến tiếng kêu t.h.ả.m thiết đau đớn tột cùng của La Lan Lan: “Đau quá— Bụng đau quá— A—”
Khóe môi Sủng Ái nhếch lên một nụ nhạt, : “Sinh ?”
“Cẩm Hoa— Em đau quá— Cứu em—” La Lan Lan đau đớn kêu lên.
Khuôn mặt Lâm Cẩm Hoa vặn vẹo và dữ tợn, hai tay đột ngột vươn dài chộp về phía cổ Sủng Ái.
Trong mắt Ân Vong Xuyên lóe lên hàn quang, một tay ôm lấy eo Sủng Ái, một tay chĩa s.ú.n.g về phía Lâm Cẩm Hoa b.ắ.n liên tiếp, Trương thiên sư tung bùa vàng dán về phía Lâm Cẩm Hoa.
Lâm Cẩm Hoa hừ lạnh vài tiếng, né tránh bùa vàng của Trương thiên sư, mạnh mẽ tung một chưởng.
Trương thiên sư tránh thế công của Lâm Cẩm Hoa, ném hai đạo bùa vàng, dứt khoát cởi áo khoác ngoài, biến thành một pháp trận khống chế Lâm Cẩm Hoa.
“Ân phu nhân, cô giải quyết quỷ t.h.a.i , và Thiếu soái đối phó Lâm Cẩm Hoa.”
Bên ngoài xông vài tên quỷ binh, Sủng Ái vung vài đạo sương đen, ngọn lửa địa ngục thiêu rụi bộ những quỷ binh đó thành tro bụi.
“Em đây.” Cô với Ân Vong Xuyên.
Ân Vong Xuyên dặn dò: “Em tự cẩn thận nhé.”
Sủng Ái nhanh ch.óng tiến trong sương phòng, thẳng về phía giường, lớp chăn bông giường phồng lên một cục.
La Lan Lan từ lúc nào còn tiếng kêu, trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ, căn phòng tối tăm dường như tụ tập vô quỷ quái âm tà.
Sủng Ái mạnh tay lật tung chăn lên, chăn bông là một chiếc gối dài, phía đột nhiên thứ gì đó lao tới, cô nhanh nhẹn né tránh.
Sắc mặt La Lan Lan trắng bệch như quỷ, màu môi đỏ tươi, trong đôi mắt đen ngòm chứa đựng sự hận thù mãnh liệt, giọng tràn ngập oán khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-1205-minh-hon-quy-gia-thieu-soai-qua-biet-treu-choc-75.html.]
“Ăn ngươi… Ta ăn ngươi…”
Sủng Ái ha hả hai tiếng, : “Khẩu vị của ngươi cũng lớn thật đấy, còn ăn .”
Con quỷ đó ăn cô bốc khỏi nhân gian .
“Đào Thiên Thiên— Ta g.i.ế.c ngươi— A—” La Lan Lan lao về phía cô.
Sủng Ái nhấc chân đạp thẳng La Lan Lan, đồng thời trong tay vung hai đạo sương đen quấn c.h.ặ.t lấy tay chân ả.
“Buông — Ngươi buông —” La Lan Lan kêu la thê t.h.ả.m, oán độc : “Ta ăn ngươi.”
Chậc~
Sủng Ái vô cảm La Lan Lan đang ngừng giãy giụa.
Có lẽ quỷ t.h.a.i cũng đang ảnh hưởng đến La Lan Lan, bộ dạng hiện tại của ả quả thực chẳng khác gì kẻ điên, tóc tai và quần áo xộc xệch, giống hệt một con lệ quỷ kinh dị đáng sợ.
Sủng Ái vẫy vẫy tay, La Lan Lan trói ghim c.h.ặ.t lên tường.
La Lan Lan cảm thấy bụng truyền đến cơn đau dữ dội, giống như thứ gì đó sắp chui , trong lòng hoảng loạn và sợ hãi, ả điên cuồng giãy giụa.
“A— Đau quá—” La Lan Lan hét lên thê t.h.ả.m, “Cẩm Hoa— Mau tới cứu em—”
Sủng Ái hỏi trong lòng: “Thuốc phá t.h.a.i còn tác dụng ?”
[Trả lời ký chủ, quỷ t.h.a.i sắp đời , đứa con của nhân vật chính khí vận hào quang bảo vệ, t.h.u.ố.c phá t.h.a.i bây giờ còn tác dụng nữa.]
Sắc mặt Sủng Ái trở nên lạnh lẽo, : “Đổ cho ả uống mười lọ thì ?”
Phấn Cửu Cửu run rẩy : [La Lan Lan thể sẽ c.h.ế.t, nhưng quỷ t.h.a.i sẽ c.h.ế.t.]
Lúc —
Cửa sương phòng một trận âm phong thổi tung, loảng xoảng đổ xuống đất, một bóng đen xông trong phòng, trong chớp mắt phá vỡ pháp thuật của Sủng Ái.