Giang Hàn Hi kìm nén cơn giận của , cúi xuống định ôm Tô Hân Nhiên.
Tô Hân Nhiên hét lên một tiếng ch.ói tai, dùng sức đạp tới, để mấy dấu chân bẩn quần áo của Giang Hàn Hi, cô ngừng la hét, âm thanh như ma âm xuyên tai vô cùng sắc nhọn.
“Hân Nhiên…” Giang Hàn Hi cố gắng ôm lấy Tô Hân Nhiên, liên tục lên tiếng an ủi cảm xúc suy sụp của cô, “Hân Nhiên em đừng sợ, là đây! Giang Hàn Hi!”
Dường như tiếng gầm của Giang Hàn Hi cho tỉnh , Tô Hân Nhiên mở to đôi mắt đẫm lệ đàn ông mới chạy tới, trong mắt tràn đầy oán khí và chỉ căm hận.
“Sao bây giờ mới đến… hu hu hu… em bẩn … hu hu… em còn trong sạch nữa… để em c.h.ế.t …” Nói , cô bò dậy định đ.â.m đầu tường.
Giang Hàn Hi vội vàng ôm lấy cô, ôm c.h.ặ.t lòng, giận dữ : “Hân Nhiên! Đừng động đậy!”
“Không…” Tô Hân Nhiên điên cuồng giãy giụa, lóc gào thét: “Em sống nữa…”
Trong lòng Giang Hàn Hi đủ loại cảm xúc dâng trào, gương mặt lạnh lùng trở nên méo mó, thấy Tô Hân Nhiên cảm xúc suy sụp, thần trí rõ, liền dùng một cạnh tay c.h.é.m gáy cô.
Tô Hân Nhiên “ực” một tiếng ngất trong vòng tay .
Giang Hàn Hi bế Tô Hân Nhiên lên nhanh ch.óng chạy ngoài, vệ sĩ thấy bế Tô Hân Nhiên chạy như bay tới, vội cúi đầu: “Thiếu gia.”
“Mau lái xe!” Giang Hàn Hi gầm lên.
Chiếc xe khởi động, lao nhanh về phía bệnh viện thành phố.
Vài giờ .
Bệnh viện trung tâm thành phố H, phòng bệnh VIP cao cấp.
Giang Hàn Hi bên cạnh giường bệnh, cô gái sắc mặt tái nhợt giường, trong mắt ánh lên tia lạnh lẽo.
“Bệnh nhân xâm hại t.ì.n.h d.ụ.c nghiêm trọng, khi tỉnh cảm xúc thể sẽ kích động, các trông chừng bệnh nhân cẩn thận đừng để xảy chuyện…” Lời dặn của bác sĩ vẫn còn văng vẳng trong đầu .
Ngồi trong phòng bệnh một lúc, Giang Hàn Hi dậy ngoài, bất ngờ đ.ấ.m một cú mạnh tường.
Anh mà bảo vệ phụ nữ của !!!
“Thiếu gia.” Thuộc hạ bước tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phat-song-truc-tiep-nu-de-nghich-thien-boss-luon-tim-cach-cung-chieu/chuong-1085-phong-van-truong-dai-hoc-dai-lao-ngoan-mot-chut-43.html.]
Giang Hàn Hi ngẩng đôi mắt hung dữ lên, trầm giọng : “Nói.”
“Tô tiểu thư… bọn họ phát hiện Tô tiểu thư biến mất từ lúc nào, cũng tra là ai .”
“Đồ vô dụng!” Giang Hàn Hi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nghiến răng nghiến lợi : “Đi tra tiếp, tra cho thật kỹ càng, những ở trường buổi chiều, một cũng bỏ qua!”
“Vâng.” Thuộc hạ vội vàng rời .
Giang Hàn Hi nghĩ đến phụ nữ của loại đàn ông nào nhục, trong lòng vô cùng tức giận, hận thể lập tức tìm kẻ đó băm vằm thành trăm mảnh.
…
…
Biệt thự nhà họ Ninh.
Sủng Ái về đến nhà, chuẩn lên lầu cất túi thì Ninh lão đại gọi , “Niếp Niếp, con qua đây.”
“Ninh lão đại, chuyện gì ? Lát nữa con xuống ngay.”
Ninh lão đại nhíu mày, : “Con qua đây ngay bây giờ.”
Sủng Ái nhướng mày, tới xuống sofa.
Ánh mắt Ninh lão đại sâu thẳm, giọng điệu chút , : “Niếp Niếp, bố thuộc hạ báo cáo, gần đây ở trường con và Trình Dịch Khôn gần .”
“Sao ạ.” Sủng Ái khẽ , : “Có vấn đề gì ?”
Ninh lão đại : “Con đừng gần thằng nhóc đó, nó thứ gì, của Thú Lang Bang đều thứ , đặc biệt là thằng nhóc đó, bất kể nó gì gì, con đều đừng đồng ý…”
Khóe miệng Sủng Ái khẽ giật giật, chiến tranh bang phái kích thích Ninh lão đại đến mức ?
Sau cô mà ở bên Trình Dịch Khôn, Ninh lão đại chắc chắn là đầu tiên đồng ý.
“Niếp Niếp, con lời bố, đàn ông thứ gì …”