“Ta mắt phát hiện, nàng đối với , như , dẫn nàng tới chỗ , các ngươi liên thủ đoạt lấy hồn phách của , nhưng tuyệt đối đừng tổn hại tính mạng của nàng.”
Thanh âm khàn đặc đối với Tư Lặc răm rắp tuân theo, vội vàng đáp ứng, “Tuân lệnh.”
Lật Tứ xoa xoa da gà cánh tay.
Ngay đó, nàng liền thấy tiếng của Tư Lặc phiêu diêu truyền tới từ cây trâm.
“Tứ nhi, nơi linh lực dồi dào, đối với hồn phách của dường như hiệu quả tẩm bổ.”
Lật Tứ lười biếng đáp một tiếng, “Ồ.”
Nàng ngáp một cái, về phía nhà bếp.
Hậu cần của Sâm La Điện là các t.ử tạp dịch trong tông môn, chỉ là các đầu bếp bên trong từ xuống đều mặc hắc bào, bao bọc kín mít.
Nàng gọi một đĩa bánh ngọt, ở cửa tán gẫu với t.ử tạp dịch đang nấu cơm.
Sâm La Điện canh phòng nghiêm ngặt, giữa với đều giữ cách, thậm chí một t.ử thần bí đến mức cho tới nay ai diện mạo của .
Lật Tứ đang lúc hứng khởi, Tư Lặc đợi kịp nữa.
Hắn cần dẫn Lật Tứ đến nơi , như mới dễ tay.
Lúc , bộ Sâm La Điện sắp xếp canh phòng nghiêm mật, bảo vệ bộ tông môn kín như bưng.
Nhiễm T.ử Nhu theo yêu cầu của sâu xanh, đích rời tông môn đón ba vị hộ pháp khác của Ma tộc.
Lật Tứ tới lan can của tòa lâu cao.
Nàng ăn bánh ngọt, hệ thống kể về từng hành động bán tu chân giới của Nhiễm T.ử Nhu, ngay cả một biểu cảm cũng bỏ qua....
Nhiễm T.ử Nhu ngự kiếm phi hành trung, nàng theo yêu cầu của sâu xanh, xuống núi, chờ tiếp ứng sự xuất hiện của ba vị hộ pháp khác.
Nàng hai tay chắp lưng, vạt áo tung bay, đôi mày thanh tú ánh mặt trời phản chiếu thành một hình bóng tuyệt mỹ.
Trên con đường phía từ lúc nào xuất hiện một thương đội.
Một giọng non nớt trong thương đội truyền đến, “Mau !
Là tiên t.ử!”
Mọi trong thương đội phía thảy đều ngẩng đầu lên.
Thấy nữ nhân đang ngự kiếm trung, bọn họ đều lượt lộ ánh mắt thành kính tôn kính.
“Mau xuống xe, bái kiến tiên nhân.”
“Đời hiếm khi gặp tiên nhân một , hy vọng tiên t.ử phù hộ chúng chuyến thuận lợi.”
Mọi trong thương đội lượt xuống xe phủ phục xuống đất bái lạy.
Nhiễm T.ử Nhu ngước mắt xuống, ánh mắt bình thản, chứa một chút cảm xúc nào.
Ngược con sâu xanh , “Vị tiên t.ử cũng yêu thế nhân nha?”
Thanh âm của Nhiễm T.ử Nhu băng lãnh, “Ta tiên t.ử gì cả.”
Tiếng của sâu xanh càng thêm khàn đặc, còn mang theo một loại mê hoặc quỷ quyệt.
“Người tu chân các ngươi, chẳng luôn miệng về nhân từ, thủ hộ ?
Ta luôn nghĩ các ngươi đều là những kẻ cao phong lượng tiết, cư nhiên còn thể một kẻ phản đồ như ngươi, thật nực .”
Nhiễm T.ử Nhu lạnh lùng phía bái lạy xong, đặt một thực vật lên mặt đất rời .
Đôi mắt lạnh lùng của nàng rủ xuống, “Ta chỉ là đang lúc đúng đắn, chuyện lợi nhất đối với mà thôi, những khác, thuộc trách nhiệm của .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phao-hoi-nghe-len-tieng-long-toi-an-dua-xong-lien-thuc-tinh/chuong-241.html.]
Sâu xanh tặc lưỡi cảm khái, “Vậy ngươi khi kết giới mở , Ma tộc chúng sẽ gì ?”
Nhiễm T.ử Nhu vẫn im nhúc nhích, mí mắt cũng thèm nhấc lên một chút.
Nàng dĩ nhiên .
Chuyện ở kiếp từng xảy một .
Sinh linh đồ thán, thành hủy nhân vong.
nàng hiện tại còn lựa chọn nào khác.
Nàng tu luyện song tu công pháp, hủy hoại thể chất tu luyện.
Nếu như tiếp tục tu luyện, nàng chỉ thể ký thác hy vọng Tư Lặc, đợi đến khi Tư Lặc đạt thứ , thể khiến thể chất của nàng khôi phục như ban đầu.
Trải qua nhiều chuyện như , kiếp muôn vàn, tựa như một giấc mộng.
Nàng đôi khi cũng phân biệt , rốt cuộc là loại nào.
Tiểu thư yếu đuối, cần nam nhân thường xuyên che chở ?
Hay là nàng của hiện tại vì đạt thứ mà từ thủ đoạn.
Những khác thế nào.
Thế nhân thế nào.
Nàng thực sự còn tâm trí để ý tới nữa.
Mọi , hãy tự bảo trọng .
Nàng chỉ tu vi của nàng.
Không đợi Nhiễm T.ử Nhu trả lời, sâu xanh , “Chúng sẽ xé nát l.ồ.ng ng-ực phàm nhân, đem huyết nhục của bọn họ gặm nhấm sạch sẽ, dùng m-áu của bọn họ để tắm rửa, dùng đầu lâu của bọn họ để trang trí phòng ốc, còn về tu tiên, bọn họ đối với chúng mà là độc d.ư.ợ.c, chúng sẽ tiên hủy hoại đan điền của bọn họ, phế bỏ một công lực của bọn họ, hì hì, nhất định vui.”
Sâu xanh phấn khích kể về đủ loại chuyện tàn nhẫn, giống như cuộc sống như trong tầm tay.
“Ồ, bọn họ tới .”
Thanh âm của sâu xanh bỗng nhiên cao v.út lên vài phần.
Chương 089 Tư Lặc, nghìn năm trọng sinh
Lật Tứ ăn xong miếng bánh ngọt cuối cùng, phủi phủi vụn bánh tay, biểu cảm chút âm trầm.
Đệ t.ử Sâm La Điện đang thao thao bất tuyệt kể về tình hình tông môn , thấy sắc mặt Lật Tứ khó coi như , thanh âm im bặt.
Hắn chút cẩn dực hỏi:
“Lật Tứ cô nương, bánh ngọt hợp ý cô ?”
Vẻ lạnh lùng mặt Lật Tứ biến mất ngay lập tức, chuyển thành một nụ ngọt ngào nhân súc vô hại.
“Dĩ nhiên , vị bánh ngọt ngon như gì để chê, chỉ là, những kẻ trân trọng.”
Nàng xoay thẳng về phía d.ư.ợ.c phòng.
Tư Lặc cảm ứng thuộc hạ của đang nhanh ch.óng tiến gần, chút kích động, cây trâm run rẩy.
Lật Tứ tới d.ư.ợ.c phòng, ánh mắt quét qua những cái rương đặt bàn.
Thanh âm nàng nhẹ bẫng đạo:
“Tư Lặc, ráng chiều chúng thấy, ?”