Pháo hôi nghe lén tiếng lòng tôi ăn dưa xong liền thức tỉnh - Chương 196
Cập nhật lúc: 2026-03-07 04:19:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
【 Thứ nhất, chính là gió ở nơi . 】
Câu trả lời là điều mà tất cả đều vạn ngờ tới.
Gió thì chứ?
Có gì đặc biệt ?
Hệ thống , 【 Gió là thở của đại địa, sự hô ứng đặc biệt với địa mạch, sơn mạch, khu vực hai vị Tiên nhân cải tạo qua, gió ở nơi thể ngưng tụ sinh cơ, nó tuân theo một quy luật vạn vật tầm thường, quy luật tạo phản ứng vi diệu với kinh mạch c-ơ th-ể , trải qua năm dài tháng rộng, thể tịnh hóa linh mạch, tẩy luyện linh căn, nâng cao thiên phú. 】
Một mảnh ch-ết ch.óc.
Tất cả đều rơi trầm mặc.
Gió!
Gió mà thể nâng cao thiên phú của con ?
Thiên phú đó chẳng đều định sẵn từ khi sinh ?
Nếu đổi thiên phú tu luyện, liền chịu đựng nỗi đau kinh mạch đứt đoạn tái tạo, còn cần đan d.ư.ợ.c và linh d.ư.ợ.c cực kỳ hiếm hỗ trợ.
Người bình thường căn bản thể !
Mà gió ở nơi , mà đổi thiên phú của bọn họ ?
【 Thứ hai, chính là các vì tinh tú trời. 】
【 Quy luật vận hành của tinh tú ở nơi cũng đặc biệt, ở bên ngoài, lúc rạng đông, chính là thời cơ nhất để hấp thu t.ử khí đông lai của trời đất, lúc thở hít thiền, luôn thể đạt hiệu quả nửa công gấp đôi, nhưng ở nơi , vì quy luật vận hành của tinh tú , t.ử khí lúc rạng đông sẽ kéo dài thời gian hơn, hơn nữa căn bản cần thiền cũng thể hấp thu. 】
Mọi đều lộ vẻ vui mừng.
Hèn gì bao nhiêu năm nay tốc độ tu luyện nhanh như , hóa cũng liên quan đến cái !
Tinh tú trời, cái ai mà nghĩ tới chứ?
【 Thứ ba, chính là những kiến trúc cổ xưa còn sót ở nơi , kiến trúc còn những cảm ngộ do các Tiên nhân để , đây chỉ là cảm ngộ, công pháp bí tịch, thể lĩnh ngộ , liền xem ngộ tính của bản những , hơn nữa, quan trọng nhất chính là thứ tư. 】
Mọi một nữa tinh thần đại chấn.
Thứ tư là gì?
【 Thứ tư là một loại trận pháp, ngay mảnh đất , nhưng trận pháp chỉ một hiệu quả, đó chính là thể khiến hậu đại của Tiên nhân nảy sinh ý nghĩ ở nơi , hơn nữa, thời gian ở đây càng lâu, ham ở đó càng mãnh liệt. 】
Lật Tứ bừng tỉnh, 【 , ba thứ đầu tiên, đều chuyện ngày một ngày hai thể cảm nhận lợi ích, môi trường ở đây khắc nghiệt, điều kiện sống kém, nhiều từng tới đây tìm kiếm, khi phát hiện bảo tàng liền rời , nhưng thực tế, thể ở , mới là bảo tàng thực sự, hai vị Tiên nhân cũng quá thông minh ! 】
Hóa là như !
Đây mới là bảo tàng thực sự!
Lật Tứ mà tặc lưỡi cảm thán.
【 Hai vị Tiên nhân đúng là dụng tâm lương khổ mà. 】
Hệ thống , 【 , chỉ cần hậu đại của bọn họ thể tới nơi , đều là những mong đợi đối với tu hành chi đạo, một khi tới, liền thoát , tin rằng qua vài trăm năm nữa, hoặc vài ngàn năm nữa, những hậu đại đều sẽ lượt độ kiếp thành tiên, đến lúc đó, bọn họ thể gặp hai vị Tiên nhân đó. 】
Một nam tu kích động đến mức đỏ bừng mặt, bật dậy.
Chưa kịp gì, hai bên cạnh đồng thời ấn xuống.
Hai đó dùng ánh mắt cảnh cáo.
Làm gì ?
Nghe xem con bé đó còn thể thêm gì nữa !
Bọn họ thực sự thể gặp hai vị Tiên nhân ?
Chỉ cần độ kiếp thành tiên là thể gặp ?
Đó là của mấy triệu năm mà, mà còn thể gặp ?
Lật Tứ hỏi:
【 Còn thể gặp hai vị Tiên nhân đó ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phao-hoi-nghe-len-tieng-long-toi-an-dua-xong-lien-thuc-tinh/chuong-196.html.]
Hai vị đó còn ở đó ? 】
【 Tất nhiên, Tiên nhân là trường sinh bất lão, một khi độ kiếp thành tiên, liền thoát ly khỏi xác thịt phàm thai, trở thành một loại tồn tại vĩnh hằng khác, Tiên giới hiện nay cũng loạn lắm, các Tiên nhân đều mong đợi hậu đại của thể độ kiếp thành công, những thành tiên đó, đều đang đợi hậu đại đó. 】
Mọi nhất thời đều chút tâm hướng thần vãng.
Hóa bọn họ mà đều là hậu đại của Tiên nhân lão tổ, hơn nữa, Tiên nhân lão tổ mà bọn họ kính ngưỡng sùng bái mà chính ở Tiên giới chờ đợi bọn họ!
Những cường giả xung quanh đều lộ nụ an ủi hướng về tương lai, từng một ngửa đầu lên bầu trời, dường như xuyên qua tầng mây để thấy lão tổ của Tiên giới.
Trong đó thiếu vài vị cường giả Đại Thừa kỳ tuổi tác cao.
Tu luyện đến cảnh giới như bọn họ, bên cạnh đều qua đời .
Tốc độ tăng trưởng tu vi cực kỳ chậm chạp, mà bọn họ, cũng sẽ trong sự mòn mỏi của thời gian mà dần dần mất mục tiêu phấn đấu.
Điều kiện của thị trấn nhỏ mặc dù gian khổ, nhưng bọn họ chung sống quả thực hòa thuận, khi thời gian trôi qua, bọn họ cả ngày uống r-ượu vui chơi, vui vẻ mệt, dường như mấy trăm năm tu luyện t.ử tế .
Bây giờ, lão tổ của bọn họ mà dùng cách để khổ tu, còn đang ở Tiên giới chờ đợi bọn họ là những con cháu hậu đại .
Nhất thời, một luồng hào khí sục sôi d.a.o động trong l.ồ.ng ng-ực, loại sức mạnh tràn đầy sinh cơ rót tứ chi c-ơ th-ể.
Vài vị cường giả Đại Thừa kỳ , thấp giọng , “Loại khổ tu , lẽ chúng thể thử xem?
Biết thể độ kiếp thành tiên.”
Một khác nghiêm túc gật đầu, “Được.”
Ba vị cường giả Đại Thừa kỳ hình lóe lên, trực tiếp biến mất tại chỗ.
Những khác cũng đều lượt tản tìm kiếm những cảm ngộ do Tiên nhân để trong kiến trúc cổ xưa.
Nhất thời, vây quanh xung quanh càng lúc càng ít, ba mồ hôi đầm đìa rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm một .
May mà bảo bối Tiên nhân để hầu như là dùng chung, nếu là một kho báu nào đó, Lật Tứ bây giờ trở thành đối tượng tranh giành của .
Chỉ là, Tiên nhân mà chờ đợi con cháu hậu đại ở Tiên giới ?
Điều khiến bọn họ đều cảm nhận trực quan hơn đối với Tiên nhân.
Tống Uyển Bạch vốn luôn bình tĩnh tự chủ nhẹ giọng , “Nghe nơi là nơi Tiên nhân độ kiếp thành tiên, là thật giả, tổ tiên của , Hàm Nhật Thượng Tiên năm đó lúc độ kiếp thành tiên, cũng ở loại nơi .”
Mặc dù nàng thở dài cảm thán, một vẻ mặt bùi ngùi, nhưng khóe mắt liếc về phía Lật Tứ, hy vọng câu trả lời từ miệng Lật Tứ và hệ thống.
Hệ thống , 【 Hàm Nhật Thượng Tiên năm đó là một trận t.h.ả.m chiến mới độ kiếp thành tiên, nàng ở Tiên giới sống đau khổ, khi dàn xếp thỏa chuyện liền tìm một nơi hẻo lánh bế quan , nàng đem vây khốn trong ảo cảnh, cùng Thương Thanh hết đến khác trải qua cuộc sống hạnh phúc, bản nàng rõ ràng đây là ảo cảnh, nhưng . 】
Sắc mặt Tống Uyển Bạch trắng bệch, mím c.h.ặ.t môi cúi đầu xuống.
Lật Tứ ân cần kéo kéo góc áo Tống Uyển Bạch, “Tống tỷ tỷ, Hàm Nhật Thượng Tiên chắc chắn sống mà.”
Tống Uyển Bạch miễn cưỡng nặn một nụ , “Ừm.”
Lúc , ông chủ quán tới.
Lần thái độ của đối với mấy đổi, mặt chất đầy nụ , cặn bẩn của ấm đều lau chùi sạch sành sanh.
“Mấy vị, nãy nhiều đắc tội, còn xin lượng thứ cho, mời các ngươi uống đặc sản của Tiên Nhân Khôi chúng , đây chính là thứ ngoài uống cũng uống .”
Hắn phất tay áo một cái, mấy cái chén bàn đều lục đục rơi xuống đất.
Bốn cái bát sứ dày lớn một nữa xuất hiện bàn.
Ông chủ quán chỉ nghiêng miệng ấm , chất lỏng màu xanh biếc chứa đựng linh khí nồng đậm bên trong liền phơi phới rơi mấy cái bát sứ.
Những chất lỏng đều tỏa hàn khí, khi tiếp xúc với khí còn bốc lên từng vòng sương khói, bao phủ phía bát sứ.
Linh khí nồng đậm đến cực điểm, chỉ cần hít một , liền một luồng khí lạnh sảng khoái dọc theo phổi lan lục phủ ngũ tạng.
Quý Chính kinh thán một tiếng, “Đây là cái gì?”
Ông chủ quán híp mắt, “Nếm thử , thứ ích cho tu sĩ.”
Hệ thống bắt đầu thúc giục, 【 Mau uống , mau uống !
Đồ đó nha! 】