PHÁN QUYẾT TỬ THẦN: ĐẠI LÃO TRỖI DẬY - CHƯƠNG 5: THẾ GIA CHI ĐỈNH – QUYỀN LỰC TUYỆT ĐỐI CỦA PHÓ GIA
Cập nhật lúc: 2026-03-08 02:47:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20qVxm1STp
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yên Nhược sâu đôi mắt nâu thâm trầm của Phó Cẩn Ngôn, cảm nhận nhịp tim bình nhưng đầy sức nặng của . Cô , lời của đàn ông bao giờ là hư vinh. Bởi vì quân hàm Thiếu tướng quyền lực, Phó Cẩn Ngôn còn là thừa kế duy nhất của Phó gia – gia tộc đầu "Tứ đại thế gia" tại Kinh Đô, một đế chế lịch sử trăm năm, nắm giữ huyết mạch chính trị và cả những lực lượng vũ trang ngầm mà ngay cả Chính phủ cũng kiêng dè.
Lão tư lệnh tuy là thầy của , nhưng mặt Phó gia, cũng chỉ là một quân cờ gia tộc nâng đỡ để quản lý quân đội. Nếu Phó Cẩn Ngôn kẻ đó c/h/ế/t, lão tuyệt đối thể sống đến ngày mai.
"Nhược Nhược, em đang lo lắng cho ?" Phó Cẩn Ngôn khẽ , nụ mang theo sự ngạo nghễ của một kẻ đỉnh tháp quyền lực. Hắn bế cô lên đùi , để cô tựa l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi. "Lão già đó tuy ơn dạy dỗ , nhưng nếu lão dám đụng em, dám nhúng tay m/á/u của Vân gia, thì cái ơn đó tận ."
Yên Nhược lướt ngón tay con chip điện t.ử, ánh sáng xanh mờ nhạt hắt lên khuôn mặt lạnh lùng của cô. "Mẹ là thừa kế cuối cùng của Vân gia – gia tộc nắm giữ chìa khóa công nghệ sinh học mà thế giới thèm khát. Lão tư lệnh và đám đó tạo vụ tai nạn, ép trại cải tạo 9 để thực hiện những thí nghiệm vô nhân tính lên những đứa trẻ gen của Vân gia."
Cô khẽ nhắm mắt, ký ức về những ống tiêm lạnh ngắt và những cơn đau xé tâm can trong phòng thí nghiệm ngầm của trại cải tạo ùa về. Để sống sót, cô tự bẻ gãy khớp xương của để thoát khỏi xiềng xích, dùng răng c.ắ.n đứt yết hầu của những kẻ canh gác. Những kỹ năng g/i/ế/t của cô tự nhiên mà , đó là bản năng trui rèn từ đống x/á/c c/h/ế/t của chính những bạn cùng lứa.
Sáng hôm , Bộ Tư lệnh Kinh Đô rúng động.
Một đoàn xe Rolls-Royce đen tuyền mang phù hiệu hoa hồng đen của Phó gia dàn hàng ngang cổng chính. Đây là xe quân sự, mà là đoàn xe của tộc trưởng Phó gia. Phó Cẩn Ngôn bước xuống xe, hôm nay mặc quân phục, mà diện bộ vest đen ba mảnh thủ công, tay cầm chiếc gậy đầu rồng bằng bạc – biểu tượng quyền lực tối cao của Phó tộc.
Bên cạnh , Yên Nhược khoác lên bộ váy vest trắng tinh khôi, khí chất lạnh lùng áp đảo, n.g.ự.c đính một chiếc huy hiệu hình đám mây bạc của Vân gia năm xưa.
Sự xuất hiện của cả hai khiến các sỹ quan cấp cao cúi đầu từ xa.
"Lão tư lệnh ?" Phó Cẩn Ngôn trầm giọng, thanh âm lớn nhưng mang theo uy áp khiến lính canh run rẩy.
"Báo... báo cáo Thiếu tướng, Lão tư lệnh đang ở phòng họp thượng đỉnh cùng các lão đại của các gia tộc khác."
Phó Cẩn Ngôn nhếch môi, ánh mắt tàn khốc: "Tốt lắm, thôi Nhược Nhược. Anh đưa em xem kịch ."
Tại phòng họp thượng đỉnh, bầu khí đang vô cùng căng thẳng. Lão tư lệnh – một đàn ông ngoài 60, gương mặt quắc thước, đang thao thao bất tuyệt về việc tái khởi động dự án sinh học mà lão gọi là "tương lai quốc gia".
"Chúng cần tìm con chip của Vân gia. Con ranh Yên Nhược đó chắc chắn đang giữ nó..."
Gió Mùa Hạ
"Rầm!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phan-quyet-tu-than-dai-lao-troi-day/chuong-5-the-gia-chi-dinh-quyen-luc-tuyet-doi-cua-pho-gia.html.]
Cánh cửa phòng họp mở từ bên ngoài. Phó Cẩn Ngôn dẫn theo Yên Nhược hiên ngang bước . Hắn kéo một chiếc ghế chủ tọa vốn dĩ dành cho cấp bậc cao nhất, thản nhiên xuống kéo Yên Nhược lên tay vịn của .
"Lão tư lệnh, ông đang tìm 'con ranh' nào?" Phó Cẩn Ngôn lười biếng gõ nhẹ chiếc gậy xuống sàn, tiếng "cộp, cộp" như nhịp gõ của thần c/h/ế/t.
Lão tư lệnh tái mặt, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: "Cẩn Ngôn! Đây là cuộc họp tối mật, dám dẫn một ngoài đây? Hơn nữa, cô là Yên Nhược, kẻ đang điều tra về vụ h/ủ/y d/i/ệ/t bến cảng đêm qua!"
"Người ngoài?" Phó Cẩn Ngôn bật , tiếng tràn đầy sát khí. Hắn đột ngột dậy, đá văng chiếc bàn họp khổng lồ mặt. "Vị là thừa kế duy nhất của Vân gia, là phu nhân tương lai của Phó gia . Kẻ nào dám cô là ngoài?"
Yên Nhược lúc mới chậm rãi bước tới, cô đặt con chip điện t.ử lên bàn, giọng trong trẻo nhưng lạnh thấu xương: "Lão tư lệnh, ông thứ ? Dự án Trường Sinh mà ông và Yên gia cùng thực hiện, thực chất là một cuộc th/ả/m s/á/t n/ộ/i t/ạ/ng núp bóng khoa học. Mười năm ông nợ Vân gia bao nhiêu m/á/u, hôm nay sẽ lấy bấy nhiêu cái đầu."
Cô nhấn một nút chiếc điều khiển cầm tay. Ngay lập tức, tất cả các màn hình trong Bộ Tư lệnh đều hiện lên danh sách các t/ội á/c của Lão tư lệnh, từ việc tham ô công quỹ quân sự đến việc t/h/i t/i/ế/t h/ó/a trẻ em ở trại cải tạo 9.
Lão tư lệnh phát điên, định rút s.ú.n.g: "Mày bôi nhọ tao! Bảo vệ! Bắt chúng nó cho tao!" Ảnh bẻ gãy tay ngay khi lão định rút s.ú.n.g , khiến lão hét lên đầy đau đớn, chiếc s.ú.n.g rời khỏi tay và đá văng xa.
Tiếng hét thất thanh của lão vang vọng nhưng một ai cử động. Những vệ sĩ của Bộ Tư lệnh đều im như phỗng, bởi vì họ thấy phía Phó Cẩn Ngôn là Ảnh và đội đặc nhiệm bóng đêm của Yên Nhược, cùng với lệnh b/ắ/t t/ạ/m gi/am chữ ký của Tổng tư lệnh tối cao – Phó gia "hỗ trợ" lên chức.
Phó Cẩn Ngôn đến mặt Lão tư lệnh, bóp c.h.ặ.t lấy cổ lão , nhấc bổng lên trung. Gương mặt lúc là sự tàn nhẫn tột cùng của một vị bạo chúa: "Ông tuy là thầy , nhưng ông quên mất một điều: Phó gia chúng bao giờ cúi đầu bất kỳ ai. Ông đụng của , thì ngay cả địa ngục cũng chứa nổi ông."
Hắn ném lão xuống sàn như một đống rác rưởi. Lão tư lệnh tuyệt vọng những đồng minh cũ, nhưng tất cả đều mặt . Họ , thời đại của lão hết, giờ đây Kinh Đô là của đôi tình nhân đẫm m/á/u .
Sau màn vả mặt chấn động đó, Phó Cẩn Ngôn đưa Yên Nhược trở về dinh thự.
Vừa đến phòng việc, đóng sầm cửa , ép cô giá sách gỗ tiêu huyền. Hắn thở dốc, nụ hôn nồng cháy và chiếm hữu rơi xuống cổ cô. Sự kịch tính chiến trường khiến d/ụ/c v/ọ/ng trong lòng bùng cháy hơn bao giờ hết.
"Nhược Nhược... giúp em trả thù, giờ em 'thưởng' cho thế nào đây?" Hắn nũng nịu thì thầm, bàn tay an phận trượt lớp váy vest của cô.
Yên Nhược khẽ mỉm , cô vòng tay qua cổ , chủ động hôn lên môi : "Đêm nay, thế nào cũng ."
Phó Cẩn Ngôn thì đôi mắt đỏ rực lên, bế thốc cô lên bàn việc, những cuốn sách quý giá gạt sang một bên. Căn phòng chìm bầu khí ám , nóng bỏng. Hắn mãnh liệt chiếm hữu, dùng tất cả quyền lực và tình yêu của để bù đắp cho mười năm địa ngục của cô.
Sau một đêm ân ái điên cuồng, Yên Nhược mệt mỏi trong vòng tay . cô , đây chỉ là khởi đầu. Con chip của Vân gia vẫn còn một lớp mật mã cuối cùng mà ngay cả cô cũng bẻ . Một bí mật về phận thực sự dường như vẫn còn ẩn giấu đó...