Trong tiệc thọ hỷ của phụ , gặp Giang Tống Cảnh.
Vị thiếu niên ôn nhu trong tà áo xanh năm nào, nay vận triều phục, tay nâng chén rượu.
Mọi hoài bão sục sôi giờ đây hóa thành những chén rượu, từng chén một kính dâng lên những kẻ quyền cao chức trọng.
Chân như mọc rễ, chôn chân tại chỗ, ánh mắt dán c.h.ặ.t bóng hình .
Chàng gầy nhiều quá.
Đột nhiên.
Giang Tống Cảnh thẳng lên, ánh mắt lướt qua chạm mắt .
Ta căng thẳng đến mức quên cả hít thở.
Ta tưởng tượng vô vàn phản ứng của , thể là phẫn nộ, sững sờ, đau khổ, thậm chí là sỉ nhục giữa chốn đông .
ánh mắt lướt qua một chút dừng , sang chỗ khác.
Giống như đang một xa lạ.
Lồng n.g.ự.c đau thắt , kìm mà lấy tay vò góc áo, cố gắng đè nén nỗi chua xót trong lòng.
An Nhu Truyện
"Cẩm Thư."
Có gọi .
Hóa là Tạ Hằng.
Hắn vẫy tay hiệu cho gần.
Ta ngập ngừng gọi một tiếng "Tỷ phu".
Hắn giới thiệu với những xung quanh: "Đây là tiểu nữ nhi của Hầu gia, Chu Cẩm Thư."
"Cũng là nhỏ của ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phan-doi-tieu-thu-bi-ruong-bo/chuong-4.html.]
Cả triều đình ai mà mối quan hệ giữa Tạ Hằng và tỷ tỷ .
Mọi mảy may nghi ngờ, đua phụ họa khen ngợi và tỷ tỷ đều tài sắc vẹn như .
Chỉ cảm thấy thật mỉa mai .
Muội nhỏ.
Một " nhỏ" thể chung một chiếc giường.
Suốt buổi yến tiệc, ánh mắt cứ vô thức hướng về phía Giang Tống Cảnh.
Bức thư tuyệt tình năm dường như thực sự hủy hoại .
Vị thiếu niên hăng hái ngày nào, giờ đây trong mắt chỉ là sự tính toán, gương mặt đầy dã tâm.
Vì con đường quan lộ hanh thông, khom lưng kính rượu Tạ Hằng.
Khoảng cách khá xa, chỉ loáng thoáng nửa câu xã giao của : "Sau , còn trông cậy Tạ tướng quân chiếu cố nhiều hơn..."
Tạ Hằng uống chén rượu đó.
Ngược , liếc về phía một cái.
Giang Tống Cảnh hề , thấy nhận rượu, ngược còn cúi thấp hơn nữa.
Thái độ vô cùng khiêm nhường.
Tim đau như cắt.
Càng thấy như , càng sợ hãi.
Nếu như, nếu như một ngày, tấm vải thưa che đậy chuyện giữa và Tạ Hằng xé toạc, Giang Tống Cảnh sẽ nghĩ về như thế nào đây?
Ta dám nghĩ tiếp.