PHẬN ĐỜI TIỂU THƯ BỊ RUỒNG BỎ - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-02-07 16:01:17
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Chầm chậm thu tay về, hỏi: "Chu Cẩm Thư, từng điều gì hại nàng, rốt cuộc tại nàng hận đến thế?"

 

"Tại ư?"

 

Ta nhịn mà bật .

 

Trong mắt Tạ Hằng, từ đầu chí cuối luôn là kẻ vô tội.

 

Khách khứa trong tiệm của Tạ Hằng đuổi hết, lạnh, bắt đầu liệt kê từng tội trạng một.

 

"Năm đó ngươi thỏa hiệp với Hầu gia, ép sinh con để cho tỷ tỷ nuôi nấng, ai từng hỏi qua ý nguyện của ?"

 

"Những đêm lóc van xin ngươi, ngươi bao giờ mảy may mủi lòng ?"

 

"Đêm ở phủ tướng quân, việc 'tình cờ' gặp Giang Tống Cảnh cũng trong tính toán của ngươi cả thôi. Bao gồm cả việc thiết kế để hết sự thật cho tỷ tỷ, thậm chí là cái c.h.ế.t của tỷ ... Tạ Hằng, ngươi dám hỏi tâm hổ thẹn ?"

 

Tạ Hằng im lặng.

 

Một hồi lâu .

 

Bàn tay đang buông thõng của dần dần siết c.h.ặ.t .

 

"Ta với Cẩm Tâm, nhưng với nàng, dám khẳng định hổ thẹn."

 

"Cả đời của ..."

 

Ta thể thêm nữa, liền ngắt lời : "Tạ Hằng, ngươi hổ thẹn, ngươi chỉ là hổ mà thôi."

 

"Chu Cẩm Thư!"

 

Giọng trầm xuống, thật sự nổi giận .

 

Ta nhạt, lách qua về phía cửa: "Tạ tướng quân nếu mua y phục thì mời về cho, tiệm chúng còn buôn bán."

 

Tạ Hằng tức tối chỗ phát tiết, liền thẳng tay đập phá tiệm của .

 

Ta khoanh tay một bên , trong lòng thầm nhẩm tính tiền bồi thường.

 

Một trăm lượng.

 

Hai trăm lượng.

 

...

 

Quả là một món hời.

 

"A tỷ!"

 

Hà Nhiễm bước nhanh phòng: "Vị Tạ tướng quân tới nữa ."

 

Nàng liếc cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t, vẻ mặt đầy chán ghét, thì thầm mắng: " là kẻ bám đuôi dai dẳng."

 

Ta với tính khí của Tạ Hằng, nếu còn chịu mặt, e là sẽ xông thẳng phòng mất. Ta đành theo Hà Nhiễm ngoài.

 

Khách khứa trong phường dọn sạch.

 

Tạ Hằng bước tới mặt , giọng điệu ôn hòa hiếm thấy: "Cẩm Thư, xây một ngôi miếu nhỏ cho đứa con kịp chào đời của chúng ."

 

"Cái gì?"

 

Ta sững sờ, thậm chí còn ngỡ lầm.

 

Tạ Hằng dường như đinh ninh rằng sẽ cảm động bởi thiên tính mẫu t.ử của nữ nhi. Hắn giơ tay định ôm lòng: "Ta , đứa trẻ đó luôn là nỗi đau khôn nguôi trong lòng nàng. Ta xây miếu thờ, đúc tượng cho nó, để nó hưởng khói hương nhân gian."

An Nhu Truyện

 

"Cẩm Thư, chúng thành hôn , con cái chúng sẽ còn..."

 

"Chát ——"

 

Đáp lời là một cái tát giáng trời từ .

 

Bên ngoài cửa mấy kẻ hiếu kỳ đang lảng vảng, vặn chứng kiến cảnh tát thẳng mặt tướng quân, ai nấy đều kinh hãi tột độ.

 

Ta lùi hai bước, giữ cách với .

 

"Tạ Hằng, ngươi đúng là đồ điên."

 

"Đồ biến thái!"

 

Đứa trẻ đó đúng là nỗi đau mà thể bước qua.

 

đau lòng vì sự của nó.

 

Ngược , đau lòng vì sự hiện diện của nó hủy hoại cuộc đời của và Giang Tống Cảnh.

 

Tạ Hằng nghiêng đầu, dường như vẫn kịp hồn.

 

Bầu khí trong phường bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.

 

Hà Nhiễm bên cạnh chút sợ hãi, vội tiến lên hòa giải: "Tạ tướng quân, a tỷ chỉ là nhất thời nóng nảy thôi, ngài cứ xuống , để pha ấm..."

 

"Cút!"

 

Tạ Hằng vung tay gạt nàng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phan-doi-tieu-thu-bi-ruong-bo/chuong-13.html.]

 

Hà Nhiễm đẩy mạnh, lảo đảo ngã sóng soài xuống đất.

 

"Tạ Hằng!"

 

Ta chạy đỡ Hà Nhiễm dậy, định lao tới lý luận với thì nàng giữ c.h.ặ.t.

 

Sợ gây chuyện lớn, nàng siết c.h.ặ.t t.a.y : "Muội , a tỷ."

 

Trong lúc giằng co, bước trong phường.

 

Tạ Hằng lạnh lùng liếc : "Ta , lệnh của , ai cũng !"

 

tới ai khác.

 

Chính là Giang Tống Cảnh.

 

Giang Tống Cảnh của hiện tại, là tâm phúc bên cạnh Thừa tướng, tiền đồ xán lạn khôn lường.

 

Huynh chắp tay lưng bước tới, cùng đỡ Hà Nhiễm dậy.

 

"Xưa nay danh Tạ tướng quân tính tình nóng nảy, hôm nay diện kiến, mới thấy lời đồn vẫn còn sai lệch."

 

"Tướng quân chỉ là nóng nảy, tay với cả nữ nhi, đây rõ ràng là nhân phẩm tồi tệ."

 

Giọng Giang Tống Cảnh thản nhiên, dù đối diện là vị tướng quân quyền thế trong triều, vẫn giữ vẻ phong thái nhẹ tênh, chẳng còn chút bóng dáng non nớt của thư sinh khúm núm mời rượu trong thọ yến Hầu gia năm nào.

 

Trong quãng thời gian đau đớn vùng vẫy trong vũng bùn.

 

Thiếu niên trong ký ức của nghiến răng vượt qua tất cả, từng bước đến ngày hôm nay.

 

Sắc mặt Tạ Hằng u ám: "Chuyện ở đây liên quan tới ngươi, khuyên ngươi đừng đa sự."

 

"Đa sự?"

 

Giang Tống Cảnh nhạt: "Dĩ nhiên chuyện ngoài lề. Hà Nhiễm và vốn là cùng làng, lớn lên bên từ nhỏ, chuyện của chính là chuyện của ."

 

Hai đối đầu gay gắt, ai nhường ai.

 

Tuy nhiên.

 

Giang Tống Cảnh của bây giờ thật sự còn là trai nghèo quyền thế ở thôn nhỏ nữa. Huynh tâm phúc của Lý Thừa tướng. Cả triều đình ai mà Lý Thừa tướng quyền nghiêng thiên hạ. Tạ Hằng và Lý tướng vốn dĩ đối lập, nhưng luôn Lý tướng chèn ép một đầu.

 

Trước khi thấu địa vị thực sự của Giang Tống Cảnh trong lòng Lý Thừa tướng, Tạ Hằng dĩ nhiên sẽ dễ dàng tay.

 

Giằng co một hồi, Tạ Hằng phất tay áo bỏ .

 

Chỉ là khi , một cái sâu hoắm: "Chu Cẩm Thư, Tạ Hằng lấy tính mạng thề, kẻ nào thể ngăn cản cưới nàng."

 

"Kẻ nào ngăn cản, sẽ tiêu diệt kẻ đó."

 

Sau khi Tạ Hằng rời , trong phường chỉ còn ba chúng .

 

Bầu khí chút gượng gạo.

 

Hà Nhiễm là phá vỡ sự im lặng : "Tống Cảnh ca, đến mua y phục ?"

 

Giang Tống Cảnh liếc một cái, nhanh ch.óng dời mắt chỗ khác.

 

"Ừm."

 

"Trong tiệm kiểu dáng dành cho nam ?"

 

"Tạm thời thì , nhưng , để đo kích thước cho , đặt riêng một bộ là ."

 

"Đa tạ ."

 

Trong lúc Hà Nhiễm lấy thước đo, và Giang Tống Cảnh đối diện , gian yên tĩnh đến đáng sợ.

 

"Vừa ... đa tạ ."

 

"Không gì."

 

Giọng của lạnh lẽo hơn vài phần so với lúc chuyện với Hà Nhiễm, thản nhiên đáp: "Ta và Hà Nhiễm là bằng hữu lâu năm, việc nên thôi."

 

Ta mím môi, nhất thời chẳng nên gì thêm.

 

Hà Nhiễm lấy thước mà mãi chẳng thấy .

 

Trong tiệm ngoài, hạ thấp giọng, kìm mà khuyên : "Đi theo Lý tướng nguy hiểm, cứ tiếp tục như ... lỡ như xảy chuyện thì ?"

 

Ta chẳng tư cách phận gì để khuyên bảo .

 

vẫn nén nổi lo âu.

 

Lý tướng là kẻ gian thần quyền khuynh triều dã, theo lão , về lâu dài gần như chỉ con đường c.h.ế.t.

 

Ta sợ gặp chuyện.

 

Dẫu còn cách nào để ở bên , vẫn luôn mong Giang Tống Cảnh thể bình an thuận lợi hết kiếp .

 

Im lặng một hồi lâu, giọng của Giang Tống Cảnh mới vang lên từ phía : "Không phiền Chu tiểu thư nhọc lòng."

 

"Đường , tự lựa chọn. Huống hồ với , sống c.h.ế.t cũng chẳng quan trọng đến thế, trái quyền thế còn trọng lượng hơn, bởi vì..."

 

 

Loading...