PHẬN ĐỜI TIỂU THƯ BỊ RUỒNG BỎ - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-02-07 16:01:14
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ta canh ngoài cửa phòng A tỷ cả một ngày trời, nhưng nàng chịu gặp .

An Nhu Truyện

 

Nàng nay luôn lòng mềm yếu, dù gặp mặt nhưng vẫn sai tỳ nữ khuyên về phòng, sợ đang m.a.n.g t.h.a.i mà lâu ngoài trời sẽ chịu đựng nổi.

 

Cho dù là.

 

Đứa trẻ đang mang là của nam nhân nàng yêu.

 

Thấy trời sập tối, đành trở về phòng, bước cửa thấy bên bàn.

 

Là Tạ Hằng.

 

Hắn tiến lên phía trấn an : "Chuyện cứ giao cho xử lý, yên tâm, nhất định sẽ cưới nàng."

 

Ta gạt tay .

 

"Ta sẽ gả cho ngươi bao giờ?"

 

Tạ Hằng sững , đáy mắt giấu nổi cơn giận: "Chu Cẩm Thư, nàng đang mang cốt nhục của , gả cho thì định gả cho ai?"

 

"Chẳng lẽ nàng định m.a.n.g t.h.a.i con của mà gả cho tên Giang Tống Cảnh dựa dẫm đàn bà để thăng tiến ?"

 

"Tất nhiên là ."

 

Ta bình thản phản bác: "Làm đối với chính là một sự sỉ nhục."

 

Giang Tống Cảnh là một chính nhân quân t.ử.

 

Ta lún sâu đến bước đường , tuyệt đối sẽ để liên lụy thêm nửa phần.

 

Tạ Hằng lạnh: "Đã sinh con, danh tiết cũng chẳng còn, nàng còn thể gả cho ai nữa?"

 

"Tại nhất định gả cho một ai đó?"

 

Ta : "Ta từ nhỏ lớn lên trong phủ với phận tỳ nữ. Ta vốn vị Hầu gia trong phủ là cha đẻ , nhưng bao năm qua cũng chỉ dám từ xa ông một cái. Ta là m.á.u mủ của ông , nhưng cũng . Từ bé, nương dạy giữ , dạy nhẫn nhục chịu đựng, dạy cách để thể sống yên trong cái phủ . Ta vẫn luôn theo lời bà, chỉ cầu mong một đời bình an, gả cho Giang Tống Cảnh. Thế nhưng, chỉ vì A tỷ lâm bệnh, các liền đẩy công cụ m.a.n.g t.h.a.i sinh con. Mọi sự vùng vẫy khước từ của đều vô dụng, bởi vì trong mắt các , chỉ cần hai tên sai vặt là thể vây khốn đến c.h.ế.t ở trong phủ ."

 

"Một kẻ như , dù gả Tướng quân phủ thì ? Cả đời lao lực, một cái máy đẻ cho các , để khi ngươi chán ghét , trơ mắt ngươi rước hết đàn bà đến đàn bà khác cửa, cả đời quanh quẩn trong cái sân nhỏ chật hẹp đó mà tranh phong hờn giận với bọn họ?"

 

Ta bật .

 

"Cuộc sống như thế, sống một đời sống một ngày thì gì khác biệt?"

 

Tạ Hằng nhíu mày : "Ta sẽ cưới thêm ai khác."

 

Ta chỉ .

 

"Nàng tin?"

 

"A tỷ năm đó cũng hết lòng tin tưởng Tướng quân, nhưng cuối cùng, thứ nhận cũng chỉ là một câu 'Chu tiểu thư' lạnh lùng đấy thôi."

 

Ta lạnh lùng : "Tạ tướng quân, chúng chẳng qua cũng chỉ là vài giao dịch xác thịt mà thôi, ngài lẽ tưởng thật đấy chứ?"

 

Sắc mặt Tạ Hằng tối sầm , đáp lời.

 

Hồi lâu , mới hỏi .

 

"Nàng định cả đời gả cho ai ?"

 

"Cũng gả chứ."

 

Chỉ là gả cho kẻ khác mà thôi.

 

Gả cho chính của , một kẻ còn mãi mê che giấu thực lực, mà dám vì bản mà giành lấy tiên cơ.

 

Ta và Tạ Hằng tan rã trong vui.

 

Hắn nhạo là kẻ si tâm vọng tưởng, rằng nếu bệnh tình của A tỷ thuyên giảm, sẽ chỉ là một quân cờ bỏ chút giá trị, ở đều do quyết định.

 

Còn nếu A tỷ qua đời, là nữ nhi duy nhất của Hầu phủ, tự nhiên tránh khỏi hôn ước với .

 

Dường như nắm chắc việc thể chạy thoát, Tạ Hằng cũng chẳng buồn tranh luận thêm, phất tay áo bỏ .

 

Đêm khuya.

 

Cánh chim bồ câu đưa thư ẩn trong màn đêm, bay khung cửa sổ, mang đến cho một phong thư.

 

Mở , lướt nhanh qua nội dung, ném tờ giấy thư đài nến, tờ giấy mỏng manh nhanh ch.óng hóa thành tro bụi.

 

......

 

Đêm khuya, nhưng trằn trọc mãi ngủ .

 

Cứ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c đè nén, khó chịu vô cùng.

 

Dường như...... một điềm báo chẳng lành khiến yên.

 

Ta dứt khoát y phục, sang phòng A tỷ một chuyến, phát hiện cửa tỳ nữ trực đêm.

 

"A tỷ?"

 

Ta khẽ gọi một tiếng, nhưng thưa.

 

Lòng chùng xuống, vội vàng đẩy cửa bước ——

 

Máu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phan-doi-tieu-thu-bi-ruong-bo/chuong-10.html.]

Đập mắt là một màu đỏ tươi ch.ói mắt, chảy từ giường xuống mặt đất.

 

"A tỷ......"

 

Ta loạng choạng chạy tới ôm lấy tỷ , tỷ nhẹ bẫng, nhẹ đến mức như còn chút trọng lượng nào.

 

"Cẩm Thư."

 

Tỷ mở mắt , tia sáng trong đáy mắt dường như đang dần dần lụi tắt.

 

Nỗi sợ hãi sắp mất tỷ hóa thành một bàn tay lớn bóp nghẹt lấy cổ họng , khiến gần như thể thốt nên lời.

 

Tỷ trong lòng mỉm : "A tỷ mà, nhất định sẽ là đầu tiên phát hiện ."

 

Tỷ gian nan nhấc tay lên, nắm lấy tay .

 

Máu tươi nhuộm đỏ cả bàn tay .

 

Tay bỗng ướt đẫm, đó là nước mắt của A tỷ.

 

Sự kiên cường mà tỷ cố gắng chống giữ bỗng chốc sụp đổ ngay khoảnh khắc thấy .

 

Tỷ siết c.h.ặ.t t.a.y , giọng vô cùng yếu ớt: "Cẩm Thư, thật A tỷ...... cũng sợ c.h.ế.t."

 

"Có sắp c.h.ế.t ?"

 

Ta sống bên cạnh A tỷ suốt hai mươi năm, trong ấn tượng của , tỷ lúc nào cũng mỹ tì vết.

 

Tỷ xinh , lương thiện, cao quý và dũng cảm, là hiện của tất cả những từ ngữ nhất.

 

Thế nhưng.

 

Lúc đây, tỷ thu trong lòng , khẽ sụt sịt , bàn tay nắm lấy tay run rẩy nhè nhẹ.

 

Tỷ .

 

"Cẩm Thư, thật A tỷ sợ lắm......"

 

Đến lúc mới bàng hoàng nhận , A tỷ cũng là con , là một con bằng xương bằng thịt, tỷ sợ hãi, quyến luyến trần gian, sợ cái c.h.ế.t.

 

Và...... cũng sẽ c.h.ế.t.

 

Sự thật khiến theo bản năng càng ôm c.h.ặ.t lấy tỷ hơn.

 

"Người ! Mau gọi đại phu! Đi tìm thái y!"

 

Ta gào thét về phía bên ngoài căn phòng.

 

Hầu phủ loạn thành một đoàn, mấy tên tiểu tư chia tìm đại phu, thế nhưng, giọng của A tỷ trong lòng càng lúc càng nhỏ dần.

 

Khi Phụ và Đích mẫu hốt hoảng chạy đến, A tỷ còn thở.

 

"Tâm nhi!"

 

Một tiếng gào bi thương vang lên.

 

Phụ bế A tỷ từ trong lòng lên, loạng choạng đưa tỷ tìm thái y.

 

Trong lúc phủ đang hỗn loạn, tiểu tư lôi kéo đại phu vội vã chạy về, đại phu chỉ bắt mạch, lật mí mắt của A tỷ lên, tiếc nuối lắc đầu.

 

"Tiểu thư ......"

 

Phụ đỏ ngầu mắt, giáng một cái tát thật mạnh mặt ông : "Chẩn cho !"

 

"Tỷ rõ ràng vẫn còn thở mà, đồ lang băm!"

 

Tuy nhiên, kết quả chẩn trị của những đại phu đến phủ đó đều đồng nhất ——

 

A tỷ.

 

Đã qua đời.

 

Vị thần nhân hậu bảo vệ từ thuở nhỏ.

 

Trong đêm cho tỳ nữ lui , rạch cổ tay, tự vẫn mà c.h.ế.t.

 

Thật , A tỷ để một bức thư cho .

 

Chỉ là mãi vẫn can đảm để xem.

 

Cho đến tận đêm khuya, ánh đèn dầu, mới chậm rãi mở tờ giấy thư mỏng manh .

 

Nét chữ thanh tú lấp đầy mặt giấy.

 

"Tiểu , thấy thư như thấy ."

 

Mới chỉ dòng đầu tiên, nước mắt chực trào.

 

"Hãy bỏ đứa trẻ ."

 

"Toàn bộ chuyện đều do A tỷ mà , nhưng lỡ dở nửa đời của , A tỷ suối vàng cũng cảm thấy hổ thẹn.

 

Thai nhi trong bụng càng vô tội, nó vốn nên đến thế gian , cũng nên sinh trong sự lợi dụng và căm ghét, như đối với nó quá bất công."

 

"Thật , vẫn luôn hối hận một chuyện."

 

 

Loading...