Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 472: Chó Cắn Chó Ở Lưu Vân Tông, Tần Diệp Vạch Trần Tiêu Nghị

Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:58:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bọn họ từ biểu cảm mặt Tần Diệp để phán đoán tính chân thực của câu .

 

Nuốt chửng sức mạnh của khác...

 

Hoàn trùng khớp với một loại năng lực nào đó của quái vật, trong thời điểm nhạy cảm , khó khiến nảy sinh liên tưởng.

 

Trong chớp mắt, bên cạnh Tinh Thần Cung giống như kết giới, chừa một trống.

 

Nếu giữa bọn họ kẻ phản bội dính líu đến tà tu , thì đó mới thực sự là hạo kiếp.

 

“Ngươi bậy! Ngậm m.á.u phun !”

 

Vô Thượng Tôn Giả trợn mắt thổi râu, mạnh mẽ dậy, ông trừng trừng Tần Diệp đang cao, hai mắt đỏ ngầu.

 

“Thế ý gì!”

 

“Chỉ vì ngươi nhường ngôi cho Ninh Hi Nguyên, ngươi thẹn quá hóa giận !?”

 

“Hả!?”

 

“Chẳng lẽ Tinh Thần Cung chúng cấu kết với tà tu !”

 

“Ninh Trình Thâm, ngươi thật ác độc.”

 

Vô Thượng Tôn Giả nghiến răng nghiến lợi.

 

Những khác im lặng , đều đang quan sát tình hình.

 

Về phần Ninh Trình Thâm.

 

Ninh Trình Thâm:???

 

Chuyện liên quan gì đến ông...

 

Tại Tần Diệp đột nhiên chạy những lời , ông đó .

 

Hơn nữa... cãi thì cãi , tự nhiên nhắc đến Ninh Hi Nguyên gì cho mất mặt.

 

Ánh mắt Tần Diệp vẫn kiên định.

 

Đón lấy ánh mắt của Ninh Trình Thâm, nhanh ch.óng mở miệng: “Tiêu Nghị, ngươi dám lấy tâm ma thề ?”

 

Thấy Tần Diệp tự tin như , bên khỏi tin vài phần.

 

Bởi vì Tần Diệp và Tiêu Nghị căn bản bất kỳ xung đột lợi ích nào.

 

“Ha ha! Ngươi nghĩ đơn giản quá, chẳng đưa bằng chứng gì, dựa mà bắt Tiêu Nghị thề!”

 

Vô Thượng Tôn Giả cảm thấy sỉ nhục trắng trợn.

 

Ánh mắt nghi ngờ của khiến ông phát điên.

 

Ngũ đại tông môn ở đây nước sôi lửa bỏng, của Tứ Phương Thành cùng , bộ đều ở trạng thái xem náo nhiệt.

 

Sớm giữa Lục đại tông môn đấu đá ngầm, mâu thuẫn ngừng.

 

Xem lời đồn giả.

 

Vẫn là thống nhất thì hơn.

 

Giống như Tứ Phương Thành bọn họ, căn bản cần nghi kỵ lẫn .

 

Ninh Lăng Nguyệt nhíu mày.

 

Tại trong tiềm thức nàng cũng cảm thấy Tiêu Nghị loại tà thuật .

 

Chẳng lẽ, nàng từng gặp ở ?

 

Vô Thượng Tôn Giả tức đến tức n.g.ự.c khó thở, xé xác Tần Diệp ngay tại chỗ.

 

ông vẫn nhịn .

 

Thời điểm đặc biệt , lùi một bước trời cao biển rộng.

 

“Tiêu Nghị, đây...”

 

Chẳng chỉ là chứng minh sự trong sạch thôi !

 

Kết quả ông đầu, liền thấy sắc mặt Tiêu Nghị trắng bệch, biểu cảm cứng đờ, khóe miệng thậm chí còn đang co giật tự nhiên.

 

Vô Thượng Tôn Giả:???

 

Thế là ý gì, Tiêu Nghị mà như thì ông cũng nghi ngờ đấy!

 

“Tiêu Nghị!”

 

“Đứng đây!”

 

Tim Vô Thượng Tôn Giả đập thình thịch, ông dường như nhận điều gì đó, gân xanh trán nổi lên.

 

Thực sự đến lúc , tiếng bàn tán ngược biến mất.

 

Trái tim của tất cả đều treo lên.

 

Nếu Tiêu Nghị là kẻ phản bội...

 

Vậy thì bấy lâu nay động thái của bọn họ chẳng nắm rõ trong lòng bàn tay .

 

Trong chớp mắt, bộ đại điện Hợp Dương đều tràn ngập sát ý.

 

Tay Tiêu Nghị run rẩy.

 

Sao Tần Diệp !?

 

Tại Tần Diệp vạch trần , bọn họ thù oán!

 

Tiêu Nghị ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt từ cao xuống của Tần Diệp.

 

Không thù oán thì chứ.

 

Hắn chỉ tranh công mà thôi.

 

Chỉ một sự bất thường của Tiêu Nghị, nếu bắt kẻ phản bội, đây sẽ là công lao thể xóa nhòa.

 

Trước thèm mấy trò nổi bật .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phan-dien-co-chap-nha-ta-bi-hon-phat-khoc-roi/chuong-472-cho-can-cho-o-luu-van-tong-tan-diep-vach-tran-tieu-nghi.html.]

bây giờ, dựa sự nổi bật đều để Ninh Hi Nguyên chiếm hết.

 

Hắn cam tâm.

 

“Tiêu Nghị!”

 

Vô Thượng Tôn Giả nổi giận, ông tức giận cảm thấy hổ, hóa Tiêu Nghị thực sự những chuyện !?

 

“Không... Sư tôn!”

 

“Không con!”

 

Tiêu Nghị c.ắ.n răng, dám giấu giếm nữa.

 

“Là, là cái !”

 

Hắn giật phăng sợi dây chuyền màu đỏ sẫm đeo cổ xuống, quỳ trượt đến chân Vô Thượng Tôn Giả.

 

“Đệ t.ử sai !”

 

“Đều là ma vật thể nuốt chửng sức mạnh...”

 

Tiêu Nghị nghiến răng, run rẩy sự thật.

 

Mấy năm nay, tu vi của tiến bộ vượt bậc, dựa sức mạnh của sợi dây chuyền quái dị .

 

“Con sai sư tôn, nhưng con tuyệt đối cấu kết với quái vật !”

 

Hơn nữa lâu như .

 

Hắn lâu sử dụng sức mạnh dây chuyền nữa.

 

Nếu hôm nay Tần Diệp nhắc tới, cũng sắp quên mất chuyện .

 

“Sư tôn!” Tiêu Nghị thành tâm hối cải.

 

Nửa năm nay, thực sớm phát hiện, bất kể sử dụng tà môn ngoại đạo gì, thiên tài vẫn là thiên tài, thể vượt qua.

 

Hắn nguyện ý chịu phạt vì tu luyện tà thuật, nhưng...

 

“Con cấu kết với quái vật!”

 

Tiêu Nghị lớn tiếng .

 

Đáy mắt Vô Thượng Tôn Giả chút d.a.o động.

 

Tiêu Nghị ông hiểu.

 

Chủ yếu là cái gan đó.

 

Tần Diệp chịu buông tha như , lạnh một tiếng hỏi: “Chẳng lẽ chúng lời một phía của ngươi ?”

 

“Tà vật ở !? Sao ngươi ...”

 

Muốn dễ dàng lật sang trang khác?

 

Đâu dễ dàng như !

 

Tần Diệp vẫn đang thể hiện sự bình tĩnh và kín kẽ của cho thấy.

 

Môi Tiêu Nghị run rẩy, sắc mặt trắng bệch, dám giấu giếm thêm chút nào nữa.

 

“Là Chu Quỳnh Ngọc!”

 

“Đây là đồ của Chu Quỳnh Ngọc!”

 

Trong lòng Tiêu Nghị kinh hoàng, gần như là gào lên.

 

Lời dứt, tất cả Tinh Thần Cung đều biến sắc.

 

Tần Trần đột ngột dậy.

 

Đầu óc Tiêu Nghị xoay chuyển cực nhanh, còn tâm trí mà quan tâm đến biểu cảm của bên cạnh nữa.

 

... chính là của Chu Quỳnh Ngọc!!”

 

“Năm đó...”

 

Giọng của Tiêu Nghị im bặt.

 

Trường kiếm xé gió, cắm phập xuống mặt Tiêu Nghị, kiếm một nửa ngập sâu sàn nhà.

 

“......”

 

“......”

 

Trong chớp mắt, im lặng như tờ.

 

Tiêu Nghị há hốc mồm, hậu tri hậu giác thở hổn hển, cảm giác sống sót t.a.i n.ạ.n như thủy triều nhấn chìm , tim đập chân run.

 

Thanh kiếm cắm mặt chỉ cần lệch thêm một phân một hào nữa thôi, là thể c.h.é.m đôi theo chiều ngang.

 

Thái A Kiếm.

 

Chủ nhân của thanh kiếm, Lục Triều Dương vẫn còn đang trong trạng thái ngơ ngác.

 

Bởi vì, ném , là Tần Trần.

 

“Tiêu Nghị!”

 

“Ngươi mặt mũi gì mà nhắc đến nàng !”

 

Hai mắt Tần Trần đỏ ngầu, gân xanh cổ nổi lên, sát ý và phẫn nộ kìm nén bao nhiêu năm cuối cùng cũng bùng nổ ngay khoảnh khắc thấy cái tên .

 

Lục Triều Dương do dự kéo tay áo Tần Trần.

 

Tần Trần ngày nào cũng say khướt, hình như từng thấy dáng vẻ mất kiểm soát của Tần Trần.

 

Là đại diện của Trấn Hồn Thành, Long Diệu trong Tứ Phương Thành cũng dậy theo Tần Trần.

 

Tuy hiểu tại , nhưng chuyện chống lưng cho , cần lý do.

 

Tống Xuyên: “......”

 

Thôi , bây giờ?

 

 

Loading...