Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 457: Lạc Vào Linh Tộc, Lời Nguyền Cổ Xưa
Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:58:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ninh Hi Nguyên bật thành tiếng.
Hệ thống đúng là một thứ ngu ngốc thú vị.
Tiếng khẽ đặc biệt rõ ràng trong mật đạo yên tĩnh.
Yến Kỳ An cứng ngắc xoay cổ, rũ mắt chằm chằm nụ khóe môi thiếu nữ.
Ân Minh nhịn xuống xúc động đầu xem.
Lòng hiếu kỳ còn mãnh liệt đến mức thể màng sống c.h.ế.t.
Yến Kỳ An nắm tay Ninh Hi Nguyên, nhanh bóng tối rơi yên tĩnh.
“Dao Dao, lâu gặp.”
“Nàng gầy .”
“Tống Trần, ngươi đến gì?”
“......”
Giọng truyền đến từ đỉnh đầu cực kỳ rõ ràng.
Ân Minh lúng túng đầu giải thích với Ninh Hi Nguyên: “Cấu tạo như thế thỉnh thoảng thể lén chút bí mật.”
Bí mật!
Không loại bát quái .
Ninh Hi Nguyên : “Không , thích .”
Tiếp theo là tiếng cãi vã kịch liệt của hai , Ninh Hi Nguyên nhịn tiến lên hỏi: “Người phụ nữ là ai?”
Biểu cảm của Ân Minh trong bóng tối rõ.
quả thực cạn lời.
Đêm nay bố trí nhiều, nơm nớp lo sợ, thần kinh căng thẳng.
Bọn họ là trộm Thần Nhộng sự giám sát trùng trùng điệp điệp đấy....
Thật sự tâm trạng quan tâm đến chuyện nhỏ nhặt ?
“Là phi t.ử của phụ hoàng .” Ân Minh vẫn .
Ninh Hi Nguyên: “Ồ~ Kích thích.”
Một cái mũ xanh thật lớn.
Đầu óc Ân Minh nổ tung.
Rất nhanh qua đoạn đường , còn thấy bất kỳ âm thanh nào nữa.
Cuối mật đạo, là pháp trận phức tạp.
Ân Minh đầu gật đầu với Ninh Hi Nguyên, đó .
Ngay đó pháp trận rung chuyển kịch liệt, từ từ bắt đầu chuyển sang màu đỏ.
Ánh mắt Ninh Hi Nguyên lạnh .
Sát trận!
Ân Minh cái tên ngu xuẩn .
Ninh Hi Nguyên nắm lấy tay Yến Kỳ An đột ngột lao pháp trận đang rung chuyển điên cuồng.
Màu đỏ như m.á.u rợp trời, Ninh Hi Nguyên chỉ thấy một cái.
Tầm tối sầm, tay thiếu niên che lên đôi mắt nàng.
Đây sát trận bình thường.
Bên còn lưu chút ít cái gọi là "Thần lực".
Không linh lực.
ẩn chứa sức mạnh cường đại.
Trên thực tế nhiều tiểu thế giới Thần Giới đều sự tồn tại của linh lực.
niệm lực, chân khí, hồn lực...
Muôn hình muôn vẻ.
Trong pháp trận bao hàm sức mạnh muôn hình muôn vẻ, gập ghềnh phức tạp, giống như mê cung thể vây khốn vĩnh viễn.
Cho dù thấy gì cả.
Đôi tay kết ấn của Ninh Hi Nguyên vẫn nhanh ch.óng, chuẩn xác.
Chuẩn xác tìm Ân Minh, đó chuẩn xác tìm sinh môn.
Tiếp theo là cảm giác mất trọng lượng.
Phải đợi đến khi tiếp đất, thiếu niên buông tay , tầm của Ninh Hi Nguyên khôi phục ánh sáng.
Cây cối xanh tươi, linh khí nồng đậm.
Đâu cũng là màu xanh, ngay cả nhà cũng bò đầy dây leo và thực vật.
Đây Yêu Vực.
Ninh Hi Nguyên dựa lòng Yến Kỳ An, trong mắt lóe lên ý lạnh.
Pháp trận là thủ b.út của Thập Phương Phúc Địa.
Nàng một loại trực giác.
Đó là pháp trận nhắm nàng.
Đường c.h.ế.t tứ thông bát đạt dẫn đến chính Thập Phương Phúc Địa.
Còn nơi ...
“Đây là địa bàn của Linh Tộc!”
Ân Minh bò dậy từ đất còn kịp phủi bụi , lập tức kêu lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phan-dien-co-chap-nha-ta-bi-hon-phat-khoc-roi/chuong-457-lac-vao-linh-toc-loi-nguyen-co-xua.html.]
Trong giọng nhiễm một tia căng thẳng rõ rệt.
Linh Tộc?
Ninh Hi Nguyên nhẩm hai chữ , quen quen, chắc chắn, tiếp xem .
“Mẫu tộc” Hệ thống online nhắc nhở.
Mẹ của cơ thể , đến từ Linh Tộc.
Ân Minh màng đến sự chật vật của , vội vàng về phía Ninh Hi Nguyên: “Chúng mau thôi, Linh Tộc phát hiện thì phiền phức to.”
Là tộc quần mang màu sắc thần bí của Thượng Linh Giới.
Linh Tộc sống ngay trong lòng Yêu tộc.
Nơi yên , tách biệt với thế giới, cho dù là bản Yêu tộc cũng thể bước .
Bởi vì Linh Tộc thù dai, thù tất báo.
Năm đó khi Linh Tộc dừng chân ở đây, từng tướng lĩnh Yêu tộc chủ động xin g.i.ế.c giặc, tiêu diệt những kẻ xâm nhập trời cao đất dày .
Sau đó nguyền rủa.
Vị tướng lĩnh đó c.h.ế.t t.h.ả.m, hậu đại của cũng nhanh c.h.ế.t với t.h.ả.m trạng tương tự.
Chuyện như xảy thêm vài vụ, thì còn ai dám chọc Linh Tộc nữa.
Sau đó hai tộc chung sống hòa bình, đến bây giờ bình an vô sự.
Hắn cũng từng đến nơi , cùng phụ hoàng nhận lời mời, nhưng đó đều là việc công.
Bây giờ...
“Chúng nhanh lên.”
Ân Minh nghiêm túc về phía Ninh Hi Nguyên, nhắc .
-
Biểu cảm mặt Ân Minh thực sự nghiêm túc.
Hắn chí tại chống đám Thập Phương Phúc Địa , nếu xảy chuyện ở đây, thì thứ coi như xong.
Chỉ cần nhân lúc đám Linh Tộc phát hiện...
Bọn họ còn cơ hội trốn thoát.
Hình thành sự tương phản mãnh liệt với Ân Minh là nụ như như mặt thiếu nữ.
Cười nhạo.
Có đôi khi đồng đội ngu còn bằng heo.
“Muộn , kìa, bọn họ đến .”
Ninh Hi Nguyên về phía xa, nơi cây cối um tùm xuất hiện một lượng lớn mặc áo trắng.
Hai chân Ân Minh run rẩy, tứ chi vô lực mềm nhũn.
Dù là nhân loại Yêu tộc, đối với hai chữ "lời nguyền" luôn mang theo sự kính uý và sợ hãi.
Mấy chục mặc trường bào màu trắng quấn kín mít, thấy chân.
Nhìn từ xa, giống như một đám ga trải giường màu trắng đang di chuyển trôi nổi.
Ân Minh hít sâu vài , sức định cảm xúc của .
Hắn đang nghĩ đối sách.
Hắn nên tung phận của .
!
Chính là như .
Hắn dù cũng là Đại hoàng t.ử Yêu tộc, sự cân bằng giữa bọn họ và Linh Tộc cả hai bên hẳn là đều phá vỡ.
Người càng lúc càng gần.
Dẫn đầu, là một lão già râu tóc bạc phơ.
Trên mặt rãnh nhăn ngang dọc, mỗi một đường đều thể hiện dấu vết của năm tháng.
Mấy chục lưng ông khuôn mặt lạnh lùng đầy địch ý.
Rất hiển nhiên, bọn họ hoan nghênh ba vị khách mời mà đến .
Càng lúc càng gần!
Mãi cho đến khi Linh Tộc dừng ở cách còn cách bọn họ hai mét.
Không khí khoảnh khắc ngưng trệ.
Ân Minh nhanh ch.óng mở miệng, cho Linh Tộc cơ hội , ai câu đầu tiên bọn họ thốt là lời nguyền thể đảo ngược .
còn nhanh hơn .
Giọng nhẹ nhàng của thiếu nữ dẫn đầu phá vỡ sự im lặng ngắn ngủi.
Ninh Hi Nguyên: “Ai đó là ch.ó.”
Thế là sự im lặng vốn sắp phá vỡ tiếp tục.
Ân Minh:???
Hắn đầu trố mắt Ninh Hi Nguyên một cái, đầu tiên cảm thấy thế giới hoang đường đến thế.
Hắn sống bao nhiêu năm nay, thấy lời ấu trĩ lý lẽ thế là lúc còn mặc quần thủng đ.í.t.
...
Ánh mắt Ân Minh rơi những Linh Tộc .
Người Linh Tộc trố mắt, bộ dạng khó thể tin nổi.
Cảnh tượng như đại khái kéo dài một phút, cuối cùng cũng mở miệng.
“Ba vị mời mà đến, là trộm.”