Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 448: Thẩm Vấn "thần Minh" Giả Mạo, Hệ Thống "con Ông Cháu Cha" Lên Tiếng
Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:58:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ninh Hi Nguyên ở nơi cách xa vết m.á.u nhất, bọc kín mít trong kết giới, lúc mới nhàn nhã đ.á.n.h giá Tang Linh.
Tống Trần nuốt nước miếng, lén lút xuống bên cạnh Ninh Hi Nguyên.
Không gì khác.
Tò mò thôi.
Tang Linh tỉnh , vốn dĩ cũng t.h.u.ố.c độc trí mạng.
Với cơ thể của nàng , thậm chí thể đạt tới trình độ tự thanh lọc.
“Là ngươi!”
Tang Linh ngẩng đầu, một tay ấn lên t.h.i t.h.ể, cả lăn bò đổi vị trí.
Bẩn quá!
Thượng Linh Giới thật sự quá bẩn!
Không khí dơ bẩn, ngay cả lòng cũng bẩn.
“Ngươi tên là gì?” Ninh Hi Nguyên hỏi.
Tang Linh sự khiếp sợ ghét bỏ ngắn ngủi, cao quý ngẩng đầu lên: “Ta tên là Tang Linh.”
“Ngươi nhất là thả ......”
Nàng nếu như ở Thượng Linh Giới xảy chuyện gì bất trắc, cha và trưởng nàng tuyệt đối sẽ vì nàng mà san bằng cả Thượng Linh Giới.
“Ngươi từ tới?” Ninh Hi Nguyên hỏi .
Lần , kiếm ảnh màu đen lướt qua, ép thẳng về phía Tang Linh.
Quá nhanh, trường kiếm xé gió, sát ý lạnh lẽo.
Tang Linh tại chỗ, thậm chí quên cả phản kháng.
“Keng!”
Tru Thần Kiếm dừng ở mi tâm Tang Linh, kiếm rung động, phát tiếng kiếm reo.
“Nghĩ kỹ hãy nha.”
Cả đầu óc Tang Linh đều trống rỗng, nàng gian nan nuốt một ngụm nước bọt, bên tai đột ngột vang lên giọng của thiếu nữ.
“Không... Không Tang.”
Không khống chế , đại não thậm chí còn phản ứng , mở miệng .
Không Tang.
Tang Linh đến từ Không Tang.
Ninh Hi Nguyên nhíu mày.
Địa danh cũng xa lạ, Thần Giới thuở sơ khai, nơi gọi là Không Tang.
Chẳng qua trải qua mấy diễn biến, chinh phạt, địa danh sớm đổi loạn thất bát tao.
“Hệ thống, ngươi thấy thế nào?”
“... Cái ... tra a” Hệ thống nếu mặt, bây giờ nhất định là mặt ủ mày chau.
Thượng Linh Giới là quyền hạn cao nhất nó thể tra .
Còn Thần Giới thì... hiện tại quả thực nơi nào gọi là Không Tang.
Ninh Hi Nguyên: “Ngươi thể trích xuất ký ức của nàng ?”
“... Cái ... cái vi phạm quy định......”
Hệ thống lí nhí.
Tang Linh lúc cũng hồn, nàng nắm c.h.ặ.t vòng tay cổ tay.
Chỉ cần bóp nát, nàng thể lập tức trở về Không Tang.
“Làm càn!” Tang Linh gắt gao chằm chằm Ninh Hi Nguyên, “Ngươi dám đối xử với như !?”
Lời dứt, Tru Thần Kiếm vọt , chỉ trỏ mặt Tang Linh.
Tang Linh:!!!
Nhân loại đáng c.h.ế.t!
“Hừ!”
Tang Linh hừ lạnh một tiếng, ngậm miệng .
Thôi bỏ , dù những cũng sống bao lâu nữa.
Thượng Linh Giới sắp hiến tế .
Nàng lẻn ngoài chính là để báo tin tức cho Ân Minh ca ca.
Chỉ cần Ân Minh ca ca nguyện ý cưới nàng ...
“Biết Đế Thương ?”
Lúc Ninh Hi Nguyên mở miệng chuyện, Tru Thần Kiếm ép tới gần, gắt gao dán cổ Tang Linh.
Sắc mặt Tang Linh trắng bệch.
Cả Không Tang, từng ai dám đối xử với nàng như .
“Không...”
Vừa thốt một chữ, cắt ngang.
Thiếu nữ tuổi tác nhỏ hơn nàng nhiều mặt tiếp tục hỏi: “Thương Doanh thì ?”
“Biết ?”
Luôn một cái tên thật chứ.
“Ngươi!”
Tang Linh quả nhiên trừng lớn mắt, nàng Ninh Hi Nguyên, vẻ mặt đầy khó tin.
Người phàm danh húy của Đế Khâu Thần Chủ!
Chẳng lẽ...
“Ta thể dùng Sưu Hồn Thuật, nhưng mà...”
“Tiên lễ hậu binh, bên kiến nghị ngài nên tự mở miệng .”
“Không Tang thuộc về nơi nào?”
Ngón tay Ninh Hi Nguyên nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, âm thanh lớn, nhưng rõ ràng lọt trong lòng mỗi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phan-dien-co-chap-nha-ta-bi-hon-phat-khoc-roi/chuong-448-tham-van-than-minh-gia-mao-he-thong-con-ong-chau-cha-len-tieng.html.]
Đầu óc Tống Trần vận chuyển nhanh ch.óng.
Hắn buôn lậu ở Tam Giới nhiều năm như ... cái nơi Không Tang hình như thật sự chút quen tai.
Hệ thống:......
Hệ thống còn đang tìm cách lợi dụng lỗ hổng (bug).
Chính là phụ nữ tên Tang Linh mặt .
Quanh dính dáng đến khí tức của thần, nhưng thần minh chân chính.
Nơi ở hẳn là Thiên Đạo của phương ...
Tra nàng vẫn chút khó khăn.
Ánh mắt Tang Linh khoảnh khắc đờ đẫn, thật nàng hẳn là thèm để ý đến lời đe dọa của thiếu nữ mới đúng.
Nàng là thần a!
Một nhân loại, thể dùng Sưu Hồn Thuật với nàng .
Chẳng qua là tự chuốc lấy khổ mà thôi.
mà...
Nàng Đế Khâu Thần Chủ...
Suy nghĩ trong đầu hỗn loạn phức tạp, nhưng nàng khống chế há miệng .
“Thập Phương Phúc Địa.”
Tang Linh đột nhiên bừng tỉnh, nàng cảnh giác về phía Ninh Hi Nguyên.
Thuật thôi miên!
Thiếu nữ thuật thôi miên, hơn nữa nàng là thần a...
Thập Phương Phúc Địa?
Ninh Hi Nguyên nhíu mày.
Nơi , nàng đầu tiên .
“Thống t.ử, ngươi đều là con ông cháu cha , tin tưởng ngươi.”
Ninh Hi Nguyên thúc giục.
“???”
Hệ thống khiếp sợ.
Con ông cháu cha là chuyện gì vẻ vang lắm !
Sao thể toạc ngoài mặt như thế?
Tang Linh Ninh Hi Nguyên, trong ánh mắt còn sự quật cường và kiêu kỳ cuối cùng.
“Nhân loại ngu xuẩn...”
Nàng nhỏ giọng lầm bầm .
Thôi, so đo với những kẻ sắp c.h.ế.t .
Trước khi gặp Ân Minh ca ca, nàng trở về.
Ninh Hi Nguyên: “Ha ha, ngươi sẽ tưởng rằng là thần đấy chứ?”
“Tỷ tỷ , Thương Doanh ngay cả Thiên Thê cũng tìm ?”
Tang Linh...
Vừa kiêu ngạo túng.
Tang Linh:!!!
Thiếu nữ rốt cuộc là ai!
Sao nàng cái gì cũng .
Tang Linh: “Ít nhất sự tồn vong của Thượng Linh Giới chỉ trong một ý niệm của chúng .”
Thần...
Bọn họ như , gì khác biệt với thần chân chính!
Ninh Hi Nguyên mỉm : “Vậy ngươi , mong chờ... gặp .”
Trong ngữ điệu giọng của thiếu nữ như một tràn ngập ý .
Tang Linh dán sát tường, run rẩy vài bước.
Ánh mắt dính c.h.ặ.t Ninh Hi Nguyên.
“Vậy đây... là ngươi đấy nhé!?”
Tang Linh dám tin.
Ninh Hi Nguyên: “Ngươi nếu ...”
Lời còn hết, Tang Linh lăn bò lảo đảo lao khỏi Vạn Bảo Lâu.
“Cứ thế thả cô ?!”
Hệ thống thét ch.ói tai.
“Nên trói , dùng khốc hình hầu hạ, đó.....”
Ninh Hi Nguyên hít sâu một , trợn trắng mắt, định lên lầu.
Nàng đôi khi thật sự ký chủ đời của hệ thống rốt cuộc là loại kỳ quặc nào.
Tang Linh...
Không thù oán, chỉ là hỏi mấy câu thôi mà.
“Tra ký chủ, Thập Phương Phúc Địa thuộc về khe hở gian”
“Một khe hở gian bên Thần Giới”
“Mười phương thế lực cùng tồn tại, đều mỗi bên một phần sức mạnh của thần minh, cho nên gọi là Thập Phương Phúc Địa”
“Tài liệu gửi cô nhé, ký chủ mến”
Nó chính là quan hệ hộ (con ông cháu cha), chút tài liệu nhỏ ...
Chuyện nhỏ như con thỏ.
“Các hạ, chờ !”