Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 309: Tạm Biệt Ma Vực, Bổn Thành Chủ Về Nhà Nằm Lười Đây
Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:44:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hắn rốt cuộc .”
Hệ thống lắc đầu thở dài.
“Thân ái, là cô quan tâm đến sức khỏe tâm lý của một chút ”
“Dù ấu thơ bi t.h.ả.m, thiếu niên chà đạp, cô thương hại thương hại mà”
Hệ thống bóng lưng Yến Kỳ An đều vài phần tịch liêu.
Ninh Hi Nguyên: “... Hắn mới cần thương hại.”
Giống như nàng cũng bao giờ cần khác thương hại.
Tiểu kịch trường Yến Kỳ An (Phát điên) (Thét ch.ói tai) (Vặn vẹo): Cần cần cần! Tại thương hại !
Ninh Hi Nguyên chẳng gì để thu dọn.
Lúc nàng đến cái gì cũng mang, lúc tự nhiên cũng cần.
Chỉ là trong phòng ít quà tặng do của Huyết Ảnh Thành đưa tới.
Còn xinh .
Ví dụ như Tuyết Liên màu tím trồng trong chậu hoa.
Dưới sự khúc xạ của ánh mặt trời thể tỏa ánh sáng rực rỡ muôn màu.
Ví dụ như thanh d.a.o găm mở lưỡi .
Toàn đen nhánh, hoa văn bên cổ quái phức tạp, nắm trong tay, chất liệu tên thậm chí còn ẩn ẩn chút nóng lên.
Đá quý khảm bên cũng là màu đen.
Khiêm tốn nhưng bí ẩn.
Ninh Hi Nguyên cầm lấy d.a.o găm, một bóng liền lóe đến bên cạnh nàng.
“Bộp!”
Tiếng d.a.o găm rơi xuống đất vẫn thanh thúy, kéo dài.
ai để ý.
Khi Ninh Hi Nguyên ôm trong n.g.ự.c, còn hồn .
Thiếu niên chôn c.h.ặ.t đ.ầ.u cổ nàng, thở nóng rực phun , giống như thể chảy huyết quản kinh mạch, xuyên qua .
Cánh tay bên hông siết c.h.ặ.t, nửa phần buông lỏng.
“Ninh Ninh...”
Giọng Yến Kỳ An trầm thấp, khàn, cực lực bình cảm xúc đang cuộn trào.
Tay Ninh Hi Nguyên cứng đờ đặt lưng Yến Kỳ An, vỗ nhẹ hai cái.
“Sao .”
Nàng thể cảm nhận sự bất an của thiếu niên, thế là ba chữ “ thần kinh ” đến bên miệng cuối cùng biến thành hai chữ khác.
Yến Kỳ An cúi , đỡ eo thiếu nữ.
Hắn gần như thể bao trùm cả nàng trong n.g.ự.c.
Sao ...
Nhìn thấy lưỡi d.a.o lóe lên hàn quang, hiểu nhớ tới lúc ở bí cảnh Hạ Linh Giới.
Thiếu nữ cũng nắm chuôi kiếm Lục Uyên như , chĩa lưỡi kiếm cổ tay .
Lúc căng thẳng luôn sẽ quên suy nghĩ.
Dù cho hiện tại phản ứng , thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng hối hận sự xúc động .
Dù ...
Ninh Ninh của Là một kẻ điên.
“Không nàng .”
Yến Kỳ An suy nghĩ trong lòng, cũng khỏi miệng, tìm một cái cớ khác.
Cũng tính là cớ.
Chân tình thực cảm.
Muốn Ninh Hi Nguyên vĩnh viễn ở bên cạnh .
Ninh Hi Nguyên thở phào nhẹ nhõm.
Nàng còn tưởng rằng, ở Huyết Ảnh Thành còn thể bắt nạt Yến Kỳ An.
“Sao dính như .”
Ninh Hi Nguyên thả lỏng giọng , ngữ điệu giương lên, nhẹ nhàng chọc chọc eo Yến Kỳ An.
Càng ngày càng giống ch.ó con .
Yến Kỳ An dở dở .
Dính ?
Đại khái cả đời cũng ngờ hai chữ dính một ngày cũng sẽ gắn lên .
cả.
“Ninh Ninh quá nhẫn tâm.”
Yến Kỳ An buông tay, trong lúc chuyện, nghiêng đầu, khẽ hôn sườn mặt thiếu nữ.
Nói là , ngay cả nửa điểm nỡ cũng .
Khiến cho , luôn luôn lạnh lùng vô tình đều trở nên ấm áp.
Ninh Hi Nguyên: “Ta chỉ là về Trấn Hồn Thành, cũng sinh ly t.ử biệt.”
“Không cần thiết , Yến... Yến Yến.”
“Ngươi thể tìm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phan-dien-co-chap-nha-ta-bi-hon-phat-khoc-roi/chuong-309-tam-biet-ma-vuc-bon-thanh-chu-ve-nha-nam-luoi-day.html.]
Xưng hô từ trong miệng gọi ... vẫn chút kỳ quái.
Yến Kỳ An thở dài.
Hết cách .
Luôn từng bước từng bước tới.
“Ừ.”
Hắn trầm giọng đáp, ngay đó mở miệng: “Đưa Ninh Ninh kể chuyện thế nào?”
Thế là vẫn quán .
Người kể chuyện vẫn tinh thần phấn chấn như cũ, đối với những scandal kỳ lạ giả dối của Tu Chân Giới thuộc như lòng bàn tay.
Tiếng reo hò bên từng trận, nhưng Ninh Hi Nguyên cách nào tập trung sự chú ý.
Thiếu niên bên cạnh quá mức trầm mặc.
Ngoại trừ bóc hạt dưa cho nàng , câu nào.
Bầu khí cũng hổ, một loại nhàn nhạt... bi thương?
Đây đại khái chính là bầu khí ly biệt.
Ninh Hi Nguyên khi nhét một nắm hạt dưa miệng, lau tay, đó dậy trong lòng Yến Kỳ An.
“Ta sẽ đến tìm ngươi.”
Nàng đột nhiên mở miệng, trong một mảnh yên tĩnh đặc biệt đột ngột.
Hai tay Yến Kỳ An vòng qua eo Ninh Hi Nguyên, cằm gác lên vai nàng, từ phía ôm trọn lấy .
“Ninh Ninh thật .”
Giọng thiếu niên như châu tựa ngọc, góc cạnh, dịu dàng như nước suối ngày hè mang theo nóng, khiến đầu tim ngứa ngáy.
Ninh Hi Nguyên lên tiếng.
Nàng sự yếu thế ngụy trang còn tủi thật giả nửa nọ nửa của Yến Kỳ An.
Có điều thì .
Không cần so đo.
Ninh Hi Nguyên cho Yến Kỳ An hai cây Tiên Linh Thảo.
Lúc kinh ngạc phát hiện, Yến Kỳ An thật sự cho nàng đầu bếp.
“Thiếu... Thiếu phu nhân, tên là Hạ Thu.”
Người phụ nữ Ma tộc ngước mắt cẩn thận từng li từng tí đ.á.n.h giá Ninh Hi Nguyên.
Đây chính là Thiếu phu nhân của bọn họ ?
Một tu sĩ?
Thật ...
Cũng , thiếu chủ vốn chảy dòng m.á.u của tu sĩ.
Huống chi hiện nay hiệp định hòa bình hiệu lực nhiều năm, tu sĩ và Ma tộc bắt đầu qua .
“Ta thích ngươi.”
Ninh Hi Nguyên hài lòng mỉm .
lời xong, liền cảm thấy ánh mắt Yến Kỳ An chiếu lên trở nên băng lãnh.
Nghĩ đến là Yến Kỳ An cho nàng, Ninh Hi Nguyên thêm nửa câu.
“trù nghệ của ngươi.”
Chỉ vẻn vẹn ba chữ mà thôi, bầu khí lập tức trở nên thoải mái hơn.
Hạ Thu thở phào nhẹ nhõm.
Khoảnh khắc , nàng thậm chí cảm thấy ánh mắt lạnh lùng thiếu chủ nàng giống như đang một cái x.á.c c.h.ế.t.
Ninh Hi Nguyên hứa hẹn sẽ cho Hạ Thu đãi ngộ hơn.
Lần rời , là rời xa quê hương.
Sự an ủi và hứa hẹn kiên nhẫn của Ninh Hi Nguyên khiến sự căng thẳng trong lòng Hạ Thu nhạt ít.
Khi Hạ Thu ngừng gật đầu đáp , chỉ cảm thấy Thiếu phu nhân là một dịu dàng.
Ngược là thiếu chủ...
Thiếu chủ hung danh bên ngoài, m.á.u tươi dính tay thể còn nhiều hơn nước bọn họ uống cả đời .
Nàng hiểu tại hai như đến với .
Thiếu phu nhân tuổi còn nhỏ như .
Nàng sợ ?
Sẽ chịu tủi ?
Hạ Thu suy nghĩ lung tung nhiều, nhưng đây là chuyện của chủ t.ử, tới phiên các nàng xen .
“Ta đây.”
Ninh Hi Nguyên hào phóng vẫy tay tạm biệt Yến Kỳ An.
Nụ mặt dường như thể đ.â.m thủng màn sương mù bao phủ Ma Vực, khiến thần thanh khí sảng.
Yến Kỳ An tiến lên hai bước, ôm trong n.g.ự.c, hít sâu một .
Thôi .
Làm xong chuyện bên , tự nhiên sẽ Trấn Hồn Thành tìm nàng.
Hạ Thu:!!!
Nàng chút khiếp sợ động tác của Yến Kỳ An.
Các nàng đều là của Huyết Ảnh Cung, tự nhiên hiểu rõ tất cả thói quen của chủ nhân.