Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 283: Một Tuổi Một Lễ, Một Tấc Vui Mừng (và Bát Mì Trường Thọ Cay Xè)
Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:43:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng hổ khẽ ho một tiếng, trả lời.
Còn hai bước, vớt trong lòng.
Ngồi cánh tay thiếu niên, hai dựa gần, loại mật khó tả.
Lại hề ái .
Giống như... lúc cô đơn luôn bầu bạn.
Mà chỉ thể là...
“Ninh Ninh, đợi nàng lâu.”
Thiếu niên hôm nay ở nghị sự sảnh dọa c.h.ế.t ít , lúc trút bỏ ngụy trang và lệ khí, vài phần bất lực và chua xót.
Không vui, tủi ......
Những cảm xúc từng chẳng hề liên quan đến dần dần bắt đầu chiếm cứ trái tim.
Ninh Hi Nguyên ngẩn .
Giọng thiếu niên vang lên bên tai, nhưng rơi trong lòng.
Nàng hiếm khi ngoan ngoãn: “Lần ... sẽ cố gắng.”
Ninh Hi Nguyên quá tuyệt đối.
Lời hứa luôn nặng nề.
an ủi thì dễ như trở bàn tay.
Yến Kỳ An cảm nhận bàn tay nhỏ bé của Ninh Hi Nguyên đặt mặt .
“Cũng , hôm nay giận nàng.” Yến Kỳ An ôm đứa nhỏ, về phía cái bàn nhỏ.
Giọng thiếu niên ôn hòa, âm cuối là sự vui sướng chút giữ kẽ.
Từng chút từng chút lây nhiễm cảm xúc của Ninh Hi Nguyên.
“Hôm nay......”
Có chuyện gì đặc biệt xảy ?
Ninh Hi Nguyên nghi hoặc.
Tâm trạng Yến Kỳ An hình như đặc biệt .
“Hôm nay đặc biệt.” Yến Kỳ An tiếp lời Ninh Hi Nguyên.
Hắn đặt đứa nhỏ trong lòng lên cái ghế bên cạnh bàn.
Ngay từ ngày đầu tiên Ninh Hi Nguyên đến, chiều cao của cái ghế điều chỉnh.
Đứa nhỏ lên, vặn thích hợp.
Yến Kỳ An dứt lời, đèn trong phòng đều sáng lên.
Ấm áp, nhưng ch.ói mắt.
Trên bàn là bữa tối phong phú, mặn chay kết hợp, nhưng đều là món Ninh Hi Nguyên thích ăn.
Trước mặt nàng, còn một bát mì trường thọ.
Thanh đạm, nhưng mùi thơm nức mũi.
Ninh Hi Nguyên: “......”
Cho nên...
Yến Kỳ An đưa đũa cho Ninh Hi Nguyên: “Một tuổi một lễ, một tấc vui mừng.”
“Ninh Ninh, sinh thần cát lạc.”
Ninh Hi Nguyên: “... Ừm... Cảm ơn?”
Nàng chút luống cuống.
Dù ...
“Nguyên chủ chính là sinh nhật hôm nay nha” Hệ thống online, len lén nhắc nhở.
Phản ứng của Ninh Hi Nguyên ngoài dự đoán của Yến Kỳ An.
Hắn , đều chỉ là sinh nhật của vị , chủ nhân của xác .
...
Cũng bỏ lỡ.
“Sinh thần của Ninh Ninh, là khi nào?” Yến Kỳ An bên cạnh Ninh Hi Nguyên, giọng điệu ôn hòa, tràn đầy ý .
Một năm qua hai thì chứ?
Chỉ cần Ninh Hi Nguyên vui vẻ.
Lúc nào qua sinh thần cũng .
Gần đây mê thể loại bẻ cong thành thẳng, hahaha, gu của kỳ quái thật, cứu mạng, ai xem qua đề cử ?
Đừng lo sẽ tùy tiện thêm loại yếu tố kỳ lạ .
quyển ...
Sinh thần của nàng?
Ninh Hi Nguyên rũ mắt.
Là .
Vào mùa đông giá rét, luôn vô cùng long trọng.
...
Đó cũng tính là sinh thần của nàng ?
Đối mặt với ý của Yến Kỳ An, Ninh Hi Nguyên khẽ c.ắ.n môi : “Là hôm nay.”
Nàng mặt Yến Kỳ An, trịnh trọng lặp : “Chính là hôm nay.”
Trước mùa đông giá rét, ngày cuối cùng của mùa thu.
Yến Kỳ An thấy cảm xúc lướt qua nơi đáy mắt đứa nhỏ, bèn nhét đũa tay Ninh Hi Nguyên: “Mau nếm thử xem, đấy.”
Hôm nay thì hôm nay.
Hắn đối với quá khứ chẳng mấy vui vẻ của khác hề hứng thú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phan-dien-co-chap-nha-ta-bi-hon-phat-khoc-roi/chuong-283-mot-tuoi-mot-le-mot-tac-vui-mung-va-bat-mi-truong-tho-cay-xe.html.]
“Thật ?”
Loại cảm xúc chán ghét vui cũng chỉ kéo dài vài giây mà thôi, ngay đó, nàng ngẩng đầu, khi về phía Yến Kỳ An đáy mắt đầy sự tin tưởng.
Yến Kỳ An nấu cơm?
Yến Kỳ An: “... Nếm thử.”
Hôm nay học cách nhẫn nại, tính khí , hôm nay là một ngày khác biệt.
Ninh Hi Nguyên cúi đầu.
Mùi thơm của nước dùng ập mặt.
Hơi nóng bốc lên mờ mịt, khiến đáy lòng nàng ẩn ẩn chút chua xót.
Cảm xúc rõ lan tràn.
Giống như thứ từng thể , sớm vứt bỏ như giày rách, đột nhiên đưa đến mắt.
Thời gian đúng...
Nếu là khi đó, nàng sẽ vui vẻ.
Sợi mì mềm mại, từng sợi thấm vị.
Cay nồng mặn thơm.
Hoàn phù hợp khẩu vị của nàng.
Ngon.
Muốn ăn thêm một bát nữa.
Lại cả bàn đồ ăn , ánh mắt Ninh Hi Nguyên sáng lên.
Quả thực thôi thấy cay.
Đều là Yến Kỳ An ?
Ninh Hi Nguyên thừa nhận, nàng kinh ngạc .
“Không .”
“Mì trường thọ là tự tay .”
Yến Kỳ An như Ninh Hi Nguyên đang nghĩ gì, trả lời nhanh.
Học mì trường thọ tốn của nhiều thời gian.
Những món ...
Là đầu bếp Huyết Ảnh Cung theo khẩu vị của Ninh Hi Nguyên.
Ninh Hi Nguyên bưng bát, uống một ngụm canh.
Lúc Yến Kỳ An động thủ gắp thức ăn cho Ninh Hi Nguyên, bản cũng vài phần vui vẻ nếm thử mấy miếng.
Hắn thể ăn cay.
cay là một loại cảm giác đau.
So với việc ăn cơm cùng Ninh Hi Nguyên, chút dị thường cũng là thể chịu đựng.
“Ngươi ăn cái gì?”
Ninh Hi Nguyên ngẩng đầu, thấy đôi môi đỏ của thiếu niên, giọng điệu kinh ngạc.
Nàng vươn tay, thiếu niên liền cúi ghé sát .
“Ăn , còn ăn?”
Ninh Hi Nguyên chút bất lực dùng đầu ngón tay chọc chọc môi thiếu niên.
Yến Kỳ An giơ tay, nắm lấy cổ tay quá mức mảnh khảnh yếu ớt , : “Muốn cùng ăn với Ninh Ninh.”
Cơ hội như hiện tại nhiều.
hy vọng tương lai...
Đáy mắt thiếu niên tràn đầy dịu dàng, ngay cả giọng cũng như gió xuân thoảng qua tai, thoải mái ấm áp.
Trái tim Ninh Hi Nguyên đập mạnh.
Trong miệng còn lưu mùi thơm.
Nàng kìm chế mắt Yến Kỳ An: “Cảm ơn ngươi.”
“Yến Kỳ An.”
Giọng nàng nhẹ, nhưng trịnh trọng.
Đây là đầu tiên chân tình thực lòng, chỉ vì nàng mà tổ chức sinh nhật.
Thế mà chút cảm động nho nhỏ.
Ninh Hi Nguyên hoảng loạn rút tay về, cầm đũa tiếp tục ăn mì, nhanh hàm hồ rõ bổ sung một câu: “Ngươi là một .”
Yến Kỳ An: “......”
Ninh Hi Nguyên là đang khen ?
Tại đôi mắt và giọng điệu của nàng chân thành như , vẫn cảm thấy chút là lạ.
“Trẻ con, đừng vui.”
Yến Kỳ An vỗ vỗ đầu Ninh Hi Nguyên.
Từ bên bàn bưng đĩa trái cây tới.
Nho trong suốt sáng long lanh, ở vị trí cao nhất, bắt mắt nhất tỏa vị ngọt mê .
Lực đạo của Yến Kỳ An nặng.
Ninh Hi Nguyên hề phòng .
Vỗ nhẹ một cái, suýt chút nữa vỗ nàng úp mặt trong bát.
Ninh Hi Nguyên nắm c.h.ặ.t đũa, nghiến răng, nhịn c.h.ử.i thề một câu.
Chút cảm động và mềm lòng ít ỏi còn nữa.
Ngay khi giải quyết xong bát mì trường thọ, chuẩn ngẩng đầu tính sổ với Yến Kỳ An, một ly nước đưa đến bên miệng.
Hương nhàn nhạt giải ngấy.
Chuyện tính sổ Ninh Hi Nguyên tạm thời gác .