Phản Diện Cố Chấp Nhà Ta Bị Hôn Phát Khóc Rồi! - Chương 276: Dạo Phố Cùng Cha Già, Một Cái Bánh Bao Nhét Họng

Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:43:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nụ ôn nhuận nhu hòa giả tạo , từ khi thấy Ninh Hi Nguyên, còn treo mặt nữa.

 

Chẳng nguyên nhân gì khác.

 

Căn bản là nổi.

 

Yến Trú còn theo Yến Kỳ An: “Đừng keo kiệt như , dù cũng là Tam thúc của đứa bé.”

 

Yến Kỳ An đột ngột dừng bước, giọng điệu âm lãnh, lệ khí nơi đáy mắt thèm che giấu: “Nói cuối cùng, con của !”

 

Sự u ám nơi đáy mắt thiếu niên giống như hung thú, vô cùng dọa .

 

Yến Trú ngẩn tại chỗ.

 

Lúc phản ứng , thiếu niên xa.

 

Yến Trú thầm mắng: “Không con ngươi mà ngươi ôm cái gì mà ôm.”

 

Ninh Hi Nguyên nghiêng đầu, mặt Yến Kỳ An, nhịn lấy đầu ngón tay chọc chọc má Yến Kỳ An: “Ngươi giận cái gì?”

 

Rõ ràng là nàng hạ thấp vai vế.

 

Yến Kỳ An nghiến răng, hồi lâu, giọng điệu lạnh lùng: “Bọn họ mù mắt.”

 

Ninh Hi Nguyên chỗ nào giống chứ!?

 

Cảm xúc mạc danh kỳ diệu của Yến Kỳ An kéo dài đến tận khi dùng xong bữa trưa, Ninh Hi Nguyên ngủ trưa.

 

Bất quá mới nửa buổi chiều, lúc Yến Kỳ An vớt dậy, mặt một nữa ý .

 

“Đừng ngủ nữa!”

 

“Đã là cùng nàng chơi.”

 

Hắn lay vai Ninh Hi Nguyên, yên tâm thoải mái nhất quyết gọi dậy.

 

Ninh Hi Nguyên giơ tay, một tát giáng xuống, phát hiện vỗ tới đầu Yến Kỳ An.

 

Cánh tay ngắn .

 

Ninh Hi Nguyên dần dần tỉnh táo.

 

Bên tai truyền đến tiếng nhạo chút do dự của Yến Kỳ An.

 

Ánh mắt Ninh Hi Nguyên tối sầm, lẳng lặng chờ thời cơ báo thù.

 

Ý nghĩ nhạt con phố náo nhiệt.

 

Khắp nơi đều là , ngoại trừ phong cách quỷ dị, về tổng thể cũng khác biệt quá lớn so với Tu chân giới.

 

Đám ồn ào, tiếng rao hàng của tiểu thương, đường lớn, tùy tiện thể thấy biểu diễn tài nghệ.

 

Chỉ điều tài nghệ của Ma Vực đều....

 

Rất khó bình luận.

 

Ví dụ như cắt đầu xuống, đó lắp lên, đại loại như , trẻ em nên .

 

Ninh Hi Nguyên cũng thích xem.

 

Hai đường lớn, chút hoảng hốt.

 

Lễ hội long trọng, đám vui đùa dường như liên quan gì đến bọn họ.

 

Tỏ đặc biệt lạc lõng.

 

“Này, cái gì?” Ninh Hi Nguyên chọc chọc má Yến Kỳ An.

 

Yến Kỳ An trầm mặc.

 

Nhìn cái gì?

 

Hắn cũng .

 

Hắn từng tham gia tụ tập như , bao giờ qua lễ hội, đưa Ninh Hi Nguyên đến gì?

 

Hắn .

 

Yến Kỳ An ôm eo Ninh Hi Nguyên c.h.ặ.t thêm vài phần.

 

Dường như thế giới , chỉ trong lòng là sự ràng buộc với .

 

“Ăn bánh bao ?” Giọng của Yến Kỳ An tràn đầy do dự, cảm thấy mấy màn biểu diễn đường phố thú vị, cho nên....

 

Không việc gì .

 

Ninh Hi Nguyên: “Hả?”

 

Cơm trưa nàng còn tiêu hóa hết.

 

Bà lão bán bánh bao híp mắt: “Dô, công t.ử, con gái ngài xinh quá.”

 

Bà ân cần đưa hai cái bánh bao qua.

 

Yến Kỳ An rũ mắt, mưu toan che giấu sự vui nơi đáy mắt.

 

Hắn mới bao lớn.

 

Dựa đứa con gái lớn thế ?

 

Ninh Hi Nguyên móc từ trong n.g.ự.c một khối cực phẩm linh thạch, đưa cho bà lão.

 

Hai chữ xinh , lọt tai.

 

Ninh Hi Nguyên thu hoạch hai cái bánh bao, sai khiến Yến Kỳ An về phía : “Há miệng.”

 

Yến Kỳ An ngẩn , hiểu Ninh Hi Nguyên ý gì, nhưng Yến Kỳ An theo bản năng theo.

 

Sau đó một cái bánh bao trực tiếp nhét miệng .

 

Ninh Hi Nguyên: “Mời ngươi ăn.”

 

Yến Kỳ An:!!!

 

Sau khi nuốt cái bánh bao xuống, trầm giọng : “Đầu óc nàng bệnh.”

 

“Ăn hết đừng mua!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phan-dien-co-chap-nha-ta-bi-hon-phat-khoc-roi/chuong-276-dao-pho-cung-cha-gia-mot-cai-banh-bao-nhet-hong.html.]

Coi là cái gì.

 

Hắn dứt lời, còn kịp động thủ dạy dỗ, liền ông lão bên cạnh than ngắn thở dài: “Thế phong nhật hạ!”

 

“Thế phong nhật hạ a!”

 

“Người trẻ tuổi bây giờ, chính là kiên nhẫn, tùy tiện mắng mỏ trẻ con.”

 

“Haizz, giáo d.ụ.c kiểu đàn áp, đứa bé ngoan bao, miếng đầu tiên mời lớn ăn.”

 

“Đáng tiếc đầu t.h.a.i .”

 

là tạo nghiệp, tạo nghiệp......”

 

Người bên cạnh Yến Kỳ An bằng ánh mắt đổi liên tục.

 

Ninh Hi Nguyên: “Ha ha.”

 

Sợ Yến Kỳ An tức c.h.ế.t, hai tiếng cho qua chuyện.

 

Ý niệm ghét trẻ con của Yến Kỳ An lúc đạt đến đỉnh điểm.

 

Ninh Hi Nguyên nhân cơ hội nhét cái bánh bao còn cho Yến Kỳ An: “Làm lớn, gương cho trẻ con.”

 

“Không lãng phí.”

 

Yến Kỳ An đảo một vòng trong miệng, cuối cùng nuốt xuống.

 

Hắn đầu, nụ mặt Ninh Hi Nguyên, hít sâu một .

 

Cảm thấy tâm can tỳ phế đều đau.

 

Tức đấy.

 

Không hiểu, căn bản nghĩ thông, rốt cuộc tại sấn sổ mời Ninh Hi Nguyên đến Ma Vực.

 

Hối hận .

 

Ánh mắt Yến Kỳ An quá mức nóng rực, hai chữ căm hận sắp phun cả lên mặt nàng .

 

“Muốn mắng ?” Ninh Hi Nguyên nhướng mày, nhếch môi lạnh.

 

Mắng nàng?

 

Cũng lát nữa ai tức c.h.ế.t .

 

Yến Kỳ An lạnh mặt, đó “bịch” một cái đặt Ninh Hi Nguyên xuống đất.

 

Ninh Hi Nguyên: “......”

 

Giận bỏ ?

 

Ninh Hi Nguyên rũ mắt, chằm chằm mặt đất chân.

 

Nụ mặt dần dần thu .

 

Nàng trẻ con, sẽ tìm thấy đường về nhà.

 

Sẽ còn ai...

 

Có thể lạc mất nàng.

 

Xung quanh tiếng huyên náo, rộn ràng nhốn nháo.

 

Ồn ào khiến phiền lòng.

 

Sau khi đến thế giới , luôn c.h.ế.t tiệt mà thường xuyên nhớ tới....

 

Ninh Hi Nguyên hai tay phủi phủi váy, khẽ thở dài, nàng thấy kể chuyện.

 

Đến cũng đến , góp vui chút.

 

Chỉ là mới xoay , nắm lấy cổ tay.

 

Giọng bất mãn của thiếu niên vang lên từ đỉnh đầu: “Chạy lung tung cái gì?!”

 

“Nhỏ thế , trong đám tìm thế nào.”

 

Yến Kỳ An kéo Ninh Hi Nguyên về bên cạnh, đó xổm xuống, vặn thẳng Ninh Hi Nguyên.

 

“Bịt miệng nàng , cho phép chuyện nữa.”

 

Yến Kỳ An nhét cây kẹo hồ lô mua miệng Ninh Hi Nguyên.

 

Hắn thấy trẻ con lớn tầm Ninh Hi Nguyên tay ai cũng một cây.

 

Kẹo hồ lô chút quá ngọt.

 

Ninh Hi Nguyên c.ắ.n một cái, bên trong là chua.

 

Chua quá!

 

Nàng theo bản năng nhổ , Yến Kỳ An nhanh tay lẹ mắt bịt miệng nàng : “Trẻ con lãng phí.”

 

Yến Kỳ An báo đại thù.

 

Tâm trạng hồi phục, bế lên .

 

Nhìn cái gì cũng thuận mắt.

 

Ninh Hi Nguyên mặt nạ đau khổ, rốt cuộc cũng nuốt quả sơn tra xuống.

 

Trong lòng Yến Kỳ An đắc ý, nhưng một lúc lâu nhận phản hồi của Ninh Hi Nguyên.

 

Tay đứa trẻ vòng qua cổ , đặt cằm lên vai , im lặng quá mức.

 

Yến Kỳ An: “Giận ?”

 

Không đến mức đó chứ.

 

Ninh Hi Nguyên nhỏ nhen như .

 

Không nhận phản hồi, nụ mặt Yến Kỳ An nhạt .

 

Hắn ôm , xốc lên một chút: “Ninh Ninh?”

 

Hồi lâu, thấy giọng non nớt vang lên: “Yến Kỳ An, hình như...”

 

 

Loading...