PHÁI HỢP HOAN TÔNG CÓ TIỂU SƯ MUỘI MUỐN BỎ TRỐN - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-01-14 13:10:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7pmxEM7VQU

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta vô thức há miệng, vị giác kích thích bởi nước sốt chua ngọt, sườn cũng mềm tới. Đang định mở miệng khen ngợi, đột nhiên thuyền bắt đầu xóc nảy.

"Chuyện... chuyện gì thế?" Cơn chấn động ngày càng dữ dội, vững, lảo đảo. Tiêu Lâm An vươn tay kéo lấy , miễn cưỡng bám cánh tay , còn thì vững như bàn thạch, chẳng hề ảnh hưởng chút nào.

"Có đến." Hắn dứt lời, bóng dáng cùng lướt nhanh boong tàu.

Trên boong tàu lúc hai đang đối đầu. Một là Đại sư tỷ, tỷ cầm một thanh kiếm từng thấy bao giờ, mặt lạnh như băng, đang chỉ đối diện. Người chỉ là một thanh niên, mặc trường bào ôm sát màu trắng trăng, bên hông treo một miếng lệnh bài, kỹ mới thấy, hóa t.ử của Kiếm Linh Sơn. Hắn ngã đất, gương mặt thanh tú nhu hòa, lúc đang Đại sư tỷ với vẻ thê lương: "Như Ý, nàng cần nữa ?"

Cái gì?! Ăn dưa ở hàng đầu luôn!

Ta và Tiêu Lâm An , cả hai đều hiểu ý đối phương, lặng lẽ lùi khoang, thấy Yên Nhi sư tỷ đang lén lút ngoài từ bên trong. Hay lắm, hóa Yên Nhi sư tỷ mới là sành sỏi. Ta giơ ngón tay cái với tỷ . Yên Nhi sư tỷ , nhường một chỗ cho hai chúng cùng quan sát.

"Phù Tu Nguyên, ngươi..."

Người nam t.ử tên Phù Tu Nguyên ngắt lời Đại sư tỷ, tiếp tục với vẻ ai oán: "Ta ở Kiếm Linh Sơn đợi nàng mười năm, con gái của chúng mười tuổi , mà nàng từng đến thăm lấy một , nàng thật là nhẫn tâm! Khó khăn lắm mới gặp nàng ở đây, nàng nỡ đuổi ?"

Con gái?! Đây là loại dưa "siêu to khổng lồ" gì thế ! Ba chúng , đều thấy rõ sự chấn kinh trong mắt đối phương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phai-hop-hoan-tong-co-tieu-su-muoi-muon-bo-tron/chuong-40.html.]

"Ngươi... đừng ăn bừa bãi!" Đại sư tỷ tức giận, thanh kiếm trong tay định đ.â.m xuống. Phù Tu Nguyên cũng chẳng thèm tránh, ngược còn nghển cổ hướng về phía mũi kiếm. Hắn nhắm mắt rơi một giọt lệ, giọng run rẩy: "Nàng g.i.ế.c , g.i.ế.c thì thế gian sẽ còn bằng chứng cho sự phụ bạc của nàng nữa."

Ngay khi mũi kiếm rạch rách da thịt, Đại sư tỷ lệch một thốn, ném mạnh thanh kiếm xuống sàn tàu, cắm sâu gỗ. Tỷ quát: "Ta và ngươi sớm còn quan hệ, càng đừng đến con gái gì ở đây."

Phù Tu Nguyên mở mắt, yếu ớt rơi một giọt lệ. Mỹ nhân, đúng là một kiếm tu mỹ nhân hệ yếu đuối! Hắn lóc kể lể: "Như Ý nàng thể như thế, thể nhẫn tâm những lời như , mười năm cái đêm đó, nàng ở cày cấy..."

Thấy càng càng theo hướng thể miêu tả, Đại sư tỷ lập tức giáng xuống một đạo Cấm Ngôn Chú, sắc mặt càng khó coi hơn, trừng mắt một cái sắc lẹm. Sau đó, tỷ đầu chuẩn xác về phía ba đứa đang ăn dưa chúng .

Ta phản xạ điều kiện rụt cổ , giọng như của Đại sư tỷ lọt tai: "Ba các ngươi, thong thả quá nhỉ, đủ ?"

Ba cái đầu gật liên lịa, ba chạy tán loạn như ong vỡ tổ. Đại sư tỷ đáng sợ quá!

Cuối cùng cũng hết cái dưa . Đêm xuống, Đại sư tỷ bảo Yên Nhi sư tỷ hạ thuyền, chúng tìm một quán trọ để nghỉ ngơi. Ừm... đoán chắc là để tâm sự với cũ .

Mấy chúng quán trọ, Phù Tu Nguyên cứ bám theo Đại sư tỷ như hình với bóng. Hai vẻ chuyện rõ ràng, sắc mặt Đại sư tỷ dịu nhiều, còn gây gổ nữa, ngược khiến kẻ xem như thấy ngứa ngáy, nghẹn lời đến khó chịu.

Mọi gọi một bàn đầy thức ăn. Tuy trừ đều tịch cốc, nhưng vẫn ăn một chút, Yên Nhi sư tỷ là ăn vui vẻ nhất, còn khui vài vò rượu đòi cùng và Tiêu Lâm An say một trận. Phù Tu Nguyên ân cần gắp thức ăn cho Đại sư tỷ, chỉ cần tỷ ăn món gắp, lập tức gắp món tiếp theo, kèm theo một nụ dịu dàng.

Tiêu Lâm An cho uống nữa, nên chỉ ăn thức ăn, và Yên Nhi sư tỷ chơi oẳn tù tì uống rượu. Thanh Huyền tịch cốc, chỉ thể ăn đồ chay, một bên mỉm chúng nô đùa. Cứ thế náo nhiệt đến khuya, cuối cùng ngoại trừ Thanh Huyền ai cũng chút men rượu.

Loading...