Hắn thấy mở mắt thì tỏ vẻ như chuyện gì, thu tay , hắng giọng : "Tỉnh , mặt dính cái , để giúp..."
Ta động thủ, choàng lấy cái cổ đang cúi xuống của , ôm c.h.ặ.t lấy , hét lớn: "Không !"
Đầu vùi n.g.ự.c , một mùi hương thanh khiết tràn ngập cánh mũi, một cảm giác mềm mại từng trải qua khiến tim run lên. Nhận mặt đang tiếp xúc mật thiết với vị trí nào... ngay lập tức, mặt đỏ rực như tôm luộc.
Ta thì chẳng nhận gì sai trái, vẫn đang say mướt chẳng ở , chỉ đây là Tiêu Lâm An, Tiêu Lâm An mà khó khăn lắm mới gặp , thể để rời khỏi tầm mắt nữa. Cứ rời là sẽ thương, nào gặp cũng trọng thương...
Ta uất ức: "Không ... là thương, thương, c.h.ế.t..."
Tay khua khoắng loạn xạ giữa trung, cuối cùng cũng thoát khỏi cái ôm của , lúc mặt đỏ đến tận mang tai. Hắn nhắm nghiền mắt dám nữa, hoảng loạn dùng chăn quấn c.h.ặ.t như đòn bánh tét. Nghe rõ những gì lảm nhảm, nhắm mắt : Thôi, chấp kẻ say, đợi nàng tỉnh táo tính sổ .
Hắn bên cửa sổ phòng , khẽ : "Ngủ , ở đây, chẳng cả."
Ta đưa tay bắt lấy tay , rúc sâu chăn, cuối cùng nở nụ , an tâm chìm giấc ngủ.
Ngày hôm , mãi đến khi mặt trời lên cao, mới lờ đờ tỉnh dậy. Nhìn căn phòng xa lạ đang , ký ức dần dần ùa về... đây... đây chẳng là căn phòng Tiêu Lâm An ở chỗ Đại sư tỷ để dưỡng thương ? Tiêu Lâm An ? Sao ngủ ở đây?
Ký ức hôm qua cũng dần phục hồi. Nghĩ đến những chuyện hôm qua, thực thực hư hư, là do uống say nên mơ ? mà chân thực quá... Ta ôm đầu suy nghĩ, chắc chắn là Tiêu Lâm An tỉnh , thấy say nên đặt ở phòng . , chính xác, là như ! Những chuyện khác đều là mơ, ... khả năng thứ hai!
Cái cảm giác lâng lâng đó vẫn biến mất , cái thứ "Thần Tiên Túy" tuy nồng như rượu kiếp uống, nhưng hậu kình đúng là quá lớn.
Ta lờ mờ mặc y phục, gương trang điểm chỉnh đốn . Đột nhiên mới nhận : Ta biến ! Thanh Huyền sai, thực sự đến bảy ngày, trở bình thường.
Tốt quá ! Ta lao khỏi phòng, kìm chia sẻ tin với Đại sư tỷ. Chưa mấy bước đ.â.m sầm Đại sư tỷ đang tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phai-hop-hoan-tong-co-tieu-su-muoi-muon-bo-tron/chuong-38.html.]
Tỷ đỡ lấy : "Chậm thôi chậm thôi, vội vàng thế, định đấy?"
"Tìm tỷ ạ!" Ta xoay một vòng, phấn khích: "Đại sư tỷ, biến !"
Đại sư tỷ cũng : "Biết , hôm qua Tiêu Lâm An biến , vì say quá nên phiền."
Cái bình "Thần Tiên Túy" hôm qua là do Đại sư tỷ ủ. Ta hối : "Xin ... Đại sư tỷ, lén uống rượu của tỷ."
Tỷ xoa đầu , nuông chiều: "Không trách , giáo huấn Yên Nhi sư tỷ của ."
À... hèn gì lúc cửa thấy bóng dáng Yên Nhi sư tỷ , cứ tưởng tỷ về viện của .
Đại sư tỷ nghiêm nghị : "Ta đến để báo với một tiếng, mật pháp của tông môn trộm, sư phụ triệu tập chúng xuống núi để truy tra."
"Muội cũng ?"
"Muội cần , về viện của , ở bên cạnh sư phụ tu tập cho ."
"Muội cũng !" Ta giơ tay thề, "Muội hứa sẽ theo Đại sư tỷ, gây chuyện, chạy lung tung. Cầu xin tỷ đó, cho với, xuống núi xem xem."
"Ý của sư phụ cũng là mang theo để mở mang tầm mắt." Ánh mắt dò xét của Đại sư tỷ , "Tuy yên tâm lắm nhưng , và Yên Nhi sư tỷ đều sẽ bảo vệ cho !"
"Vâng ạ!"
Đợi thu dọn xong xuôi, ở cổng núi đợi Đại sư tỷ và , từ xa thấy bóng dáng Thanh Huyền và Tiêu Lâm An. Tiêu Lâm An hôm nay mặc một bộ đồ đen, lấy cái quạt lâu thấy quạt quạt, mỉm , giơ tay chào.
Ta nghĩ đến giấc mơ đêm qua... vành tai nóng ran, ánh mắt di chuyển sang phía Thanh Huyền, vô thức nở nụ : "Thanh Huyền tiểu sư phụ, cũng cùng chúng ?"