PHÁI HỢP HOAN TÔNG CÓ TIỂU SƯ MUỘI MUỐN BỎ TRỐN - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-01-14 13:04:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRH6PNK

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta lục tìm túi trữ vật hồi lâu mà chẳng thấy Dịch Dung Đan. Quên mất, loại đan d.ư.ợ.c đó hiếm lắm, cũng khó khăn lắm mới xin từ Yên Nhi sư tỷ. Giờ thì , cách nào cải trang nữa. Còn tóc giả... tìm bộ nào chân thật cả, thôi , thể đội nón lá.

Vậy thì đội nón che mặt .

Thanh Huyền đồ xong bước , ừm cũng , mắt phượng môi hồng, khí chất của một hiệp khách hào hoa , mỗi tội tóc giảm mất vài phần phong độ. Ta đưa cái nón cho .

"Không còn Dịch Dung Đan nữa, tóc giả cũng chuẩn kịp, chỉ cái thôi."

"Thế ." Hắn đội nón , gương mặt ẩn lớp lụa trắng, cũng khó mà nhận .

Dưới chân núi Hợp Hoan tông , chỉ một tấm bia đá trơ trọi khắc mấy chữ lớn — Hợp Hoan Tông. Chẳng bao nhiêu năm sương gió ai tu sửa, lớp sơn đỏ bong tróc gần hết.

Lên đến lưng chừng núi thì gặp nhiều sư tỷ, hôm nay dường như đại sự gì đó, cứ tụ năm tụ ba xì xào bàn tán. Ta ghé gần một vị sư tỷ mặc áo hồng trông vẻ hiền lành, định hóng hớt xem rốt cuộc xảy chuyện gì.

Tỷ thấy liền im bặt, ngay cả bảy tám xung quanh cũng nhỏ tiếng dần tắt hẳn. Ta đành cố nặn nụ , ngọt ngào gọi: "Tỷ tỷ, t.ử mới tông, hôm nay chuyện gì mà giờ lên đỉnh núi giảng bài ?"

Tỷ từ xuống một lượt, vỗ đùi tiếc rẻ: "Cái bọn Hợp Hoan tông c.h.ế.t tiệt, con bé tí thế mà cũng bắt về luyện tà công!"

Tỷ đúng lắm! Không ngờ trong Hợp Hoan tông tán thành cách tu luyện . Ta thầm khen trong bụng, nhưng mặt vẫn lộ vẻ ngơ ngác hiểu gì.

"Nhóc con, em , Tông chủ mất đồ, hai ngày nay đang bắt từng t.ử để khám xét, hôm nay đến lượt bọn chị."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phai-hop-hoan-tong-co-tieu-su-muoi-muon-bo-tron/chuong-32.html.]

Cô gái mặc áo xanh cạnh cũng phụ họa: " đúng , cũng chẳng là mất cái gì nữa."

Vị sư tỷ áo hồng nọ sang Thanh Huyền lưng , trao đổi ánh mắt với mấy xung quanh hỏi: "Nhóc con, lưng em là ai ?"

"Cũng là t.ử mới tông, là bạn đồng môn của . Mấy ngày tỷ bệnh, mặt nổi mụn nhọt gặp gió nên mới đội nón." Ta thản nhiên ứng phó.

Chuyện t.ử mới Hợp Hoan tông cũng là chuyện thường tình, gì trang trọng, đa là những cùng đường đến nương tựa hoặc các sư tỷ cứu về. Sau khi cùng tu tập, khi thành quả nhất định thì thể gửi bái sư, bái ai cũng , tùy hứng. Do đó dùng cái cớ t.ử mới là ít nghi ngờ nhất.

Chắc là nghi nhỉ... Nhìn vẻ mặt của họ, bỗng thấy chột .

Ánh mắt nghi ngờ của họ vẫn thu , lên tiếng hỏi: "Hai đứa là nhóm t.ử mà mười ngày Tầm Phương sư tỷ cứu về đó hả?"

Tầm Phương nào... ... Cả cái tông chỉ quen mỗi Đại sư tỷ và Yên Nhi sư tỷ thôi. Đại sư tỷ thì bận rộn suốt ngày, bao nhiêu fan hâm mộ theo dõi hành tung, nếu Đại sư tỷ đưa về chắc họ tin. Còn Yên Nhi sư tỷ bình thường thích xuống núi chơi nhất, tỷ chắc chắn là đúng bài .

Ta đ.â.m lao theo lao, tiếp tục bịa chuyện: "Là Yên Nhi sư tỷ đưa bọn về, ngày nào thì... cũng nhớ rõ nữa."

Mấy họ gật đầu hiểu ý, hướng mũi dùi về phía Thanh Huyền: "Vị sư , từ nãy đến giờ cứ im thin thít thế?"

Lớp khăn voan khẽ động, vội vàng túm lấy vạt áo dài của , khẽ giật giật, nở nụ tươi với họ: "Sư tỷ lượng thứ, tỷ câm." Hết cách , vạn ngờ thẩm vấn kỹ thế , thế khi cho ăn một viên Dung Thanh Hoàn .

Ánh mắt họ lập tức chuyển sang thương cảm. Người phụ nữ áo hồng lúc đầu nắm lấy tay Thanh Huyền, xót xa : "Thời buổi bình thường còn khó sống, huống hồ là... Vào Hợp Hoan tông cũng , từ nay về hai đứa cứ yên tâm ở đây, dù thiên phú tu luyện , tông môn cũng sẽ tìm cho hai đứa một con đường sống."

Loading...