“Đi thôi.” Giọng của cũng trở nên trầm đục thô lỗ.
Quay đầu thấy Thanh Huyền cũng đội sẵn bộ tóc giả chuẩn từ . Hai chúng phi nước đại theo con đường nhỏ thám thính, đột nhiên một tiếng nổ lớn, đầu thì thấy con ma thú Tiêu Lâm An đá văng đất, tan thành tro bụi.
Chậc, đúng là đồ dỏm, chịu nổi một đ.ấ.m.
Thanh Huyền biến một cái bát bảo (bát ăn cơm của hòa thượng), chiếc bát theo lời chú của to lên nhanh ch.óng.
“Thí chủ mau lên đây.”
Chúng cưỡi bát bay lên trời, mặt đất thứ bé xíu , thở phào nhẹ nhõm.
vui mừng mấy giây, cái bát đột nhiên mất kiểm soát, lảo đảo lao xuống. Thanh Huyền trầm giọng niệm chú, ánh Phật quang đầu ngón tay hòa chiếc bát nhưng vẫn ngăn nó rơi xuống.
Thanh Huyền lộ rõ vẻ kiệt sức, : “Bần tăng tu vi đủ, ngờ Hợp Hoan tông còn kết giới ngăn chặn.”
Hắn dốc sức ném tràng hạt luôn mang theo bên , tràng hạt va chạm với kết giới màu hồng nhạt, vỡ tan tành, nhưng một tia kim quang lọt ngoài.
Hỏng bét, cứ tưởng chuẩn kỹ càng , ngờ quên mất cái kết giới.
Cái bát rơi xuống, nhắm mắt chờ đợi cơn đau sắp tới. kỳ lạ là cơn đau tan xương nát thịt xảy , rơi trúng một .
Đau thì đau thật, nhưng sờ nắn khắp thấy chẳng gãy cái xương nào nên cũng yên tâm.
“Mau dậy!” Phía truyền đến một tiếng rên, một luồng khí lực hất văng sang một bên đất trống.
Đau quá! Cái vai đập xuống đất đau điếng, nhăn nhó dậy, lúc mới thấy đè chính là Tiêu Lâm An.
“Xin nha.” Ta vội vàng chạy đỡ .
Hắn như tránh tà, gạt tay : “Tránh xa một chút.”
“À... ừ.” Ta ngoan ngoãn một bên chật vật bò dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phai-hop-hoan-tong-co-tieu-su-muoi-muon-bo-tron/chuong-12.html.]
Ta quanh một vòng, hóa là rơi một khu rừng, chẳng thấy bóng dáng Thanh Huyền cả. Lòng nóng như lửa đốt, nhưng cũng thầm may vì uống Dịch Dung Đan, hình dáng lúc trừ Thanh Huyền thì chẳng ai nhận .
Ta ho khẽ một tiếng, chắp tay vẻ hào sảng: “Thật xin tiểu , là đại ca đây quá lỗ mãng, hôm khác xin mời uống rượu tạ .”
Nói xong định tìm Thanh Huyền, chắc cũng rơi quanh đây thôi.
“Đại ca?” Giọng lưng bỗng trở nên âm u đáng sợ.
“Thạch Trí, gan ngươi nhỏ nhỉ, định trốn khỏi Hợp Hoan tông ?”
“Hả? ‘Thất Trí’? Tiểu , lúc nãy đúng là đại ca , nhưng ngươi cũng cần mắng là ‘mất trí’ chứ.” Bình tĩnh, để dùng chiêu “bốn lạng đẩy ngàn cân”.
Viên Dịch Dung Đan đó chỉ đổi ngoại hình mà còn đổi cả thở, đổi một từ trong ngoài. Mà hiệu lực tận ba ngày cơ mà. Tên Tiêu Lâm An chắc chắn đang lừa thôi.
Tiêu Lâm An dùng ánh mắt dò xét quét khắp , dường như dập tắt sự nghi ngờ của . Hắn chắp tay : “Là tại hạ mắt kém, nhầm . Chọn ngày bằng gặp ngày, ngay hôm nay thế nào?”
Thế nào? Cái gì thế nào? Ta chợt nhớ câu hớ lúc nãy “hôm khác mời uống rượu”. Cái đồ phá đám !
Ta cũng chắp tay hành lễ, vẻ áy náy: “Thật là đúng lúc, đang lạc đường trong núi, giờ cũng còn sớm nữa, vội về nhà .”
“Thế thì thật là đáng tiếc nha...”
Tiêu Lâm An ý định để : “Không đài tên họ là gì, nhà ở ? Theo tại hạ , nơi là kết giới của Hợp Hoan tông, nếu lệnh bài Hợp Hoan tông thì . Ta thấy đài chẳng chút khí tức của tu tiên nào, mà... lạc đường đến tận đây?”
“Cái ...” Trong lòng hoảng loạn, bắt đầu lảng sang chuyện khác, “Cái cây đúng thật là cây nha...”
Trời ơi đang cái gì ... Ta nên giả vờ tụt đường huyết xỉu ngang ? Tiêu Lâm An cái quái gì mà cứ túm lấy một tên đại hán cao tám thước hỏi han đủ thứ ? Ta hiểu óc quan sát nhạy bén, lo lắng cho an của tông môn, nhưng mà... biến nhanh cho nhờ!
Không khí trở nên im lặng.
Hắn đột nhiên một tiếng, sang thấy mặt hiện rõ vẻ “để xem ngươi bịa thế nào”. Hắn tựa lưng gốc cây, nghiêng đầu : “Thạch Trí, diễn lâu thế cũng đến lúc nghỉ , tại nàng rời khỏi Hợp Hoan tông?”
Chẳng lẽ bảo là vì sợ song tu với đàn ông nên mới chạy?
“Vì lý do cá nhân, cách tu luyện của Hợp Hoan tông hợp với , chọn một con đường khác phù hợp hơn.”