Ta túm tay áo vẻ thẹn thùng.
Đại sư tỷ nhấp ngụm , hỏi: “Nên là ‘thịt’ tên hòa thượng đó ?”
“... Dạ , nên mới đến cầu xin sư tỷ nghĩ cách trị thương cho , nếu khôi phục cảnh giới... thì lúc ‘ chuyện đó’, cũng chẳng lợi lộc gì.”
Thôi kệ, cứ bốc phét đại .
Đại sư tỷ xoay cổ tay, từ biến một túi trữ vật, lấy từ bên trong một viên t.h.u.ố.c màu đen.
“Thứ gọi là ‘Hồi Nguyên Đan’, uống thể giúp khôi phục cảnh giới, nhưng mà...” Đại sư tỷ đầy ẩn ý, “Nó vô cùng quý giá, ba trăm năm qua mới gom góp một viên duy nhất thôi.”
Quý giá thế ... Ta bắt đầu thấy ngại dám xin nữa. là cái tính sợ xã hội... đến lúc là khổ sở nhất.
Đại sư tỷ đưa viên t.h.u.ố.c đến mặt : “Ngẩn đó gì? Cầm lấy . Ta cũng dùng đến, cho coi như vật tận kỳ dụng.”
Hu hu Đại sư tỷ, tỷ đối với quá!
“Thật chẳng hiểu nổi tiểu sư nữa... Đám nam nhân tự dâng tận miệng, cởi sạch quần áo đợi hưởng dụng thì cần, còn mấy kẻ c.h.ế.t sống chịu t.h.o.á.t y, cứ như mặc nguyên đồ mà hang thì cứ đ.â.m đầu .”
“Sư tỷ hiểu , cái gọi là ‘cưỡng ép tình ái’, thích kiểu đó.”
“Không ngờ khẩu vị của tiểu sư ... lạ lùng đến .”
Tỷ nắm lấy tay , bằng ánh mắt phức tạp: “Đã , truyền thêm cho ít linh lực.”
Linh lực màu tím luân chuyển giữa hai . Cảm động quá, Đại sư tỷ đúng là nhất đời.
Ta rơm rớm nước mắt hỏi: “Đại sư tỷ, tỷ ngại đối tượng song tu là nữ nhi ?”
“Muội... đừng học theo Yên nhi sư tỷ trêu chọc .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phai-hop-hoan-tong-co-tieu-su-muoi-muon-bo-tron/chuong-10.html.]
Ta như thấy mấy đường hắc tuyến chảy dọc trán Đại sư tỷ. Mà Yên nhi sư tỷ hả... gan to thật! Nhớ những lời tỷ trong buổi học hôm đó... đúng là kỳ nữ.
Đại sư tỷ trông khí, cách ăn mặc thường ngày cũng giản dị thanh tao, là kiểu nữ t.ử mà thoạt ai cũng tưởng là kiếm tu, khí chất “yêu nữ” của Hợp Hoan tông. Nếu tỷ mặc nam phục, chắc chắn là một vị kiếm khách đầy chính khí, sẽ bao nhiêu cô gái điêu .
“Được , về nghỉ ngơi , cũng mệt .”
Đại sư tỷ thu tay, thở hắt .
“Vất vả cho Đại sư tỷ quá! Nhớ ăn bánh quế nhé, về đây!”
Sau ... tức là ba ngày , nhớ biểu cảm phức tạp khó tả của Đại sư tỷ lúc đó, mới nhận , đó chính là ánh mắt mỗi khi dối — “Cứ bịa , con cứ việc bịa tiếp ”.
Ngày mai là Đại hội Tông môn . Tu luyện hai ngày nay cũng chút thành quả, thi triển vài phép thuật đơn giản.
Thanh Huyền khi uống Hồi Nguyên Đan, cảnh giới cũng dần khôi phục, đạt tới Nguyên Anh kỳ. Muốn trở trạng thái đỉnh cao thì chỉ dựa viên t.h.u.ố.c thôi đủ, vẫn tự tu luyện thêm.
Trời sụp tối, tắm rửa xong bên bàn, cân nhắc kế hoạch ngày mai.
Ta và Thanh Huyền định ngày mai sẽ gây chút náo loạn. Bình thường Đại hội Tông môn bận rộn , Đại sư tỷ chắc sẽ thời gian để mắt đến . Chỉ Tiêu Lâm An là khó nhằn, cái tên thực sự khó lường, khác để ý chứ thì chắc. Phải tìm cách đuổi chỗ khác mới .
Suy tính một hồi, kế hoạch nảy trong đầu.
Sáng sớm hôm , đại điện Hợp Hoan tông đông nghịt , ai nấy đều háo hức chờ đợi Đại hội Tông môn .
“Nghe năm nay đại hội khác hẳn năm, sẽ bí cảnh thí luyện...” “Thế thì vui hơn nhiều ...” “Không năm nay ai sẽ là quán quân đây...” “Chắc chắn vẫn là Như Ý sư tỷ ...”
Tiếng xì xào của các t.ử xung quanh lọt tai .
Ta hỏi thăm Đại sư tỷ, đại hội năm nay là bí cảnh thí luyện. Các vị trưởng lão thám thính qua, diệt sạch những yêu thú quá nguy hiểm, yêu thú và mật bảo còn thì ai lấy là của đó.
Đại trưởng lão và Đại sư tỷ xuất hiện đại điện. Đại trưởng lão mặc trường bào màu đen, mặt mày nghiêm nghị, bà lên tiếng: “Đại hội sẽ tới núi U Minh tham gia thí luyện bí cảnh. Không tính điểm, thắng thua, tất cả phụ thuộc năng lực của các ngươi. Yêu thú g.i.ế.c mật bảo tìm thấy đều thuộc về cá nhân, sống c.h.ế.t tự lo.”
Quả đúng như , thầm lẩm bẩm, những ngày trọng đại thế mà vẫn chẳng thấy bóng dáng sư phụ nhỉ?