Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [Hình Trinh] - Chương 290: Rốt cuộc có sức hút gì

Cập nhật lúc: 2026-04-08 06:45:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhạc Thành Tài xòe hai tay: “Không nhớ rõ, cũng xem, hiểu cái báo cáo đó? Là Tô Hựu Hựu bác sĩ xong kể cho thôi. Kết quả xét nghiệm một ngày mới , hôm đó hình như việc bận.”

 

Tô Hựu Hựu là xem báo cáo?

 

Tống Vệ An hỏi: “Cậu xét nghiệm ở bệnh viện nào?”

 

Nhạc Thành Tài đáp: “Thì Bệnh viện Nhân dân 1 thành phố Hải Châu chứ .”

 

Tống Vệ An tổng kết: “Cho nên sống đến từng tuổi , Nhạc Kiến Tư dị ứng nọc ong, bản dị ứng nọc ong ?”

 

“Phải đấy, thì chứ? Chẳng lẽ ai ai cũng …” Nhạc Thành Tài nửa chừng thì chợt hiểu , “Ý các ông là lão già đó ong đốt c.h.ế.t? Đùa , ong mà cũng đốt c.h.ế.t ? Chẳng cứ sưng vài ngày là khỏi ?”

 

“Mỗi mỗi cơ địa khác .” Tống Vệ An đáp qua loa một câu, nhóm chat nhắc hai còn :

 

[Đến bệnh viện kiểm tra báo cáo xét nghiệm IgE của Nhạc Thành Tài.]

 

Quan T.ử Bình: [OK sếp.]

 

Sau khi nhận phản hồi, Tống Vệ An tắt màn hình điện thoại, tiếp tục hỏi: “Cậu Nhạc Kiến Tư là hiến thận, còn thái độ của Phan Phương thì ?”

 

“Mẹ ?” Nhạc Thành Tài nhún vai, “Mẹ vẫn lương tâm hơn lão già đó, nhưng bà cũng hiểu rõ bố chẳng còn sống mấy năm nữa. Nếu vì kéo dài mạng sống cho ông vài năm mà hy sinh quả thận của , lỡ mệnh hệ gì thì ai lo cho bà dưỡng già?”

 

“Hố,” Lăng Vô Ưu bật , “Một trưởng thành hơn ba mươi tuổi, hôm còn ngửa tay xin bà già nghỉ hưu, thêm ở siêu thị, hai ngàn tệ tiền sinh hoạt phí… dưỡng già? Sao thế, thấy sáu bảy mươi tuổi là đủ già ? Hay đợi bà quan tài, mỗi năm Thanh minh mới vác mặt đến lạy một cái thì mới gọi là dưỡng già và hiếu thảo?”

 

Sắc mặt Nhạc Thành Tài cứng đờ, vội biện minh: “ đang trong giai đoạn sự nghiệp lên, bà , hỗ trợ kinh tế cho một chút thì ? Đây gọi là đầu tư! Cha đầu tư cho con cái chẳng là chuyện hiển nhiên ?”

 

“Vậy thì đúng là đáng thương thật,” Lăng Vô Ưu nhếch môi nhạt, “À , là bà đáng đời, ai bảo bà bản lĩnh dạy con, mà cũng quyết tâm ‘thoái vốn’ chứ?”

 

Nhạc Thành Tài: …

 

Không chứ, cô rốt cuộc đang c.h.ử.i ai ? Nghe thì giống đang c.h.ử.i , nhưng thấy khó chịu đến ?

 

Tống Vệ An hỏi tiếp: “Tô Hựu Hựu mỗi tháng đưa cho bảy ngàn tệ, bao ăn bao ở, tiền đó tiêu hết ? Đến mức còn xin tiền nữa ?”

 

Nhạc Thành Tài vẻ sành sỏi: “Cảnh sát Tống, chẳng lẽ ông bản địa Hải Châu ? Mức tiêu dùng ở Hải Châu cao như thế đấy. Mỗi tuần chẳng lẽ ngoài tụ tập với bạn bè một ? Tụ tập thì chẳng lẽ tốn tiền? Hải Châu nhiều trai xinh gái như thế, chơi mà chau chuốt bản chút ? Chau chuốt mà tốn tiền ?”

 

“Cậu kiếm tiền mà cứ tiêu tiêu tiêu?” Tống Vệ An , càng lúc càng thuận mắt, “Sao thể ?”

 

Nhạc Thành Tài còn kịp phản bác thì Lăng Vô Ưu chen :

 

“Bỏ Tống đội, loại như thế đấy.”

 

Tống Vệ An gật đầu, lườm một cái: “Phải, đúng là thật.”

 

Nhạc Thành Tài: …

 

Lần thứ ba đấy!!!

 

Lăng Vô Ưu tiếp: “ , còn mấy câu hỏi cuối về và bạn gái …”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/pha-an-can-nguoi-tai-nhu-toi-hinh-trinh/chuong-290-rot-cuoc-co-suc-hut-gi.html.]

Nhạc Thành Tài nhíu mày, nghĩ đến phụ nữ đó thấy phiền: “Chuyện của và Tô Hựu Hựu thì liên quan gì đến vụ án ?”

 

“Cậu cần liên quan , chúng hỏi, trả lời, thế thôi.”

 

Nhạc Thành Tài: …

 

“Hai quen khi nào? Cơ duyên hẹn hò là gì?”

 

“Quen nửa năm , cô theo đuổi . thấy cô cũng xinh, chịu chi tiền cho nên mới đồng ý.” Nói đến đây, giọng lộ rõ vẻ đắc ý, “Cô tuy ngốc, nhưng khá mắt .”

 

Lăng Vô Ưu gật đầu: “Cậu tuy là rác rưởi, nhưng khá tự tin đấy.”

 

Nhạc Thành Tài: …

 

Lăng Vô Ưu để ý đến ánh mắt g.i.ế.c của , tiếp tục: “Tô Hựu Hựu hai tự nhiên mà ở bên , chuyện ai theo đuổi ai… Cậu bảo là cô theo đuổi ?”

 

“Phụ nữ mà, giữ thể diện, tự theo đuổi thì là tự nhiên ở bên thôi.” Nhạc Thành Tài bắt đầu rung chân, “Lúc đó ngày nào cô cũng hỏi han ân cần, thường xuyên hẹn ngoài, mỗi còn nhất quyết đòi trả tiền. Theo đuổi rõ ràng như thế… mà còn bảo là tự nhiên ? Hì hì.”

 

“Vậy cũng là cô tỏ tình ?”

 

“Dĩ nhiên ! còn thấy tiến độ nhanh quá, mới quen đầy hai mươi ngày.” Nhạc Thành Tài rung đùi vuốt tóc mái , vô cùng đắc thắng, “ cũng bình thường thôi, ai bảo sức hút lớn gì?”

 

Tống Vệ An cũng thấy khó hiểu: “Cậu xem rốt cuộc sức hút gì nào?”

 

Nhạc Thành Tài bấm đầu ngón tay đếm: “Đẹp trai , phối đồ , chiều cao một mét tám …”

 

Lăng Vô Ưu: “1m76.”

 

Nhạc Thành Tài cụt hứng: “Cái mà các cũng ?? thế thì ? giày một mét tám !”

 

Lăng Vô Ưu đáp: “Người một mét tám cũng giày mà.”

 

Nhạc Thành Tài: …

 

Hắn chịu hết nổi: “Các hỏi mấy thứ rốt cuộc là gì?”

 

“Không gì.” Biểu cảm của Lăng Vô Ưu lộ sơ hở, “Chỉ là để thỏa mãn chút tò mò thôi.”

 

Nhạc Thành Tài: …

 

“Khụ khụ,” Tống Vệ An thấy tức đến xanh mặt mới tiếp lời, “Vậy buổi thẩm vấn hôm nay đến đây thôi. Cậu Nhạc, cảm ơn sự phối hợp của .”

 

“Hừ, chi.” Ánh mắt khó chịu của Nhạc Thành Tài chuyển từ Lăng Vô Ưu sang Tống Vệ An, “Vậy ?”

 

Tống Vệ An mỉm đầy tiếc nuối: “Xin Nhạc, xét thấy hành tung của quả thực khó tìm, nên hai ngày tới phiền tạm thời ở phòng tạm giữ của chúng . Đợi chúng phá án xong hoặc đủ 48 tiếng thì thể rời . Cứ tự nhiên nhé.”

 

Nhạc Thành Tài: … Tự nhiên cái con khỉ!

 

Trong phòng quan sát chỉ còn một Thời Viên, “hai quả dưa” rời từ giữa chừng. Ba về văn phòng thảo luận nội dung buổi thẩm vấn.

 

Thời Viên sang bên cạnh: “Vô Ưu, hình như cô khá để ý đến mối quan hệ giữa Tô Hựu Hựu và Nhạc Thành Tài? Cô nghi ngờ Tô Hựu Hựu ?”

Loading...