Cả hai đồng loạt im lặng một cách ăn ý. Lúc , tiếng bàn tán từ mấy bàn xung quanh truyền đến rõ mồn một:
“Cái quái gì thế, còn tưởng xem cảnh chính thất đ.á.n.h tiểu tam, hóa là hiểu lầm ?”
“Buồn thật, gã đàn ông thì tưởng tài giỏi lắm, cô gái thì tưởng bạn trai quý giá lắm, ha ha ha ha!”
“Cái loại phụ nữ đầy mà, cứ coi đàn ông của như báu vật, khác một cái là bảo đang dòm ngó. Thật hiểu nổi mấy coi rác rưởi là bảo bối… rốt cuộc là do mắt vấn đề não vấn đề nữa?”
“Cả hai luôn chứ lị.”
“Nhìn gã cũng chẳng , lúc nãy còn định là mỹ nữ với ‘hà đồng’, hóa hai đứa mới là trời sinh một cặp, ha ha ha ha!”
...
Những lời bàn tán của xung quanh câu nào cũng sắc như d.a.o, đ.â.m thẳng tai, khiến gã đàn ông mặt xám ngoét, còn cô gái thì đỏ bừng vì hổ. Thế mà cô vẫn nảy một suy nghĩ cố chấp: “Ánh mắt thể sai ? Người đàn ông chọn thể là rác rưởi?”, liền chỉ tay Ngải Nhược Vũ và buột miệng câu quen thuộc:
“Ruồi đậu trứng nứt! Trường chúng thiếu gì nữ sinh xinh hơn cô, tại chỉ tìm cô mà tìm khác!?”
Ngải Nhược Vũ lạnh: “Cô cũng bạn trai cô là ruồi ? Chắc ngày nào cũng ăn phân của cô nhiều quá nên cái gì cũng thấy ngon chứ gì? Với cô tìm những nữ sinh xinh khác? Chẳng qua cô phát hiện thôi, còn tận mắt thấy mấy xin WeChat khác .”
Cô gái: “...”
“Cô láo!” Lần đến lượt gã đàn ông thẹn quá hóa giận, “Anh chỉ theo đuổi một em thôi! Em vì ? Vì chỉ em chặn , cái gọi là một bàn tay vỗ kêu! Rõ ràng em ý với , năm trăm tệ chỉ là cái cớ thôi!”
Ngải Nhược Vũ, vốn dư dả: Xí-ba.
Cô bé “xoạt” một cái bật dậy, bước nhanh đến mặt gã đàn ông, giơ tay tát mạnh một cái. Tiếng “chát” vang lên lanh lảnh giữa gian ồn ào.
Cú tát dùng hết sức, khiến đầu gã lệch hẳn sang một bên. Tai gã ong ong như ruồi bay loạn. Trong tiếng ù đó, vang lên giọng trong trẻo:
“Nghe rõ ? Một bàn tay vỗ kêu ?”
Ngay đó là tiếng hét ch.ói tai của cô bạn gái: “Á!! Cô cái gì thế!?”
Gã đàn ông vẫn còn ngơ ngác, kịp hồn, thấy câu hỏi:
“Một bàn tay vỗ kêu ? đang hỏi đấy.”
Gã c.ắ.n răng nghĩ thể mất mặt, cố cứng giọng: “Không… kêu!”
“Chát!”
Ngải Nhược Vũ tát đến đau cả tay, xoay cổ tay hỏi tiếp: “Thế cái kêu ?”
Cái tát vang đến mức khiến cả gian như lặng . Cô gái bên cạnh cũng hoảng sợ lùi . Xung quanh im bặt, chỉ còn tiếng thịt nướng xèo xèo.
Gã đàn ông cảm thấy tai gần như điếc hẳn, đau đớn lấn át thứ, vội vàng gật đầu: “Kêu… kêu to lắm!”
Mặt gã đầy dầu mỡ, Ngải Nhược Vũ ghét bỏ, lấy khăn giấy ướt lau tay:
“Người nóng tính như mà so đo chuyện hai rêu rao tin đồn về bên ngoài thì nên thắp hương cảm tạ đấy.”
“Đánh hai cái tát, hai xin một tiếng, quá đáng chứ?”
Trước ánh mắt và lời bàn tán xung quanh, hai dám cãi nữa, vội vàng xin nắm tay định chuồn. vài bước gọi :
“Đợi .”
Ngải Nhược Vũ chớp mắt Lăng Vô Ưu: “Chị Vô Ưu, chuyện gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/pha-an-can-nguoi-tai-nhu-toi-hinh-trinh/chuong-267-cho-xin-cai-dia-chi.html.]
Từ nãy đến giờ lên tiếng, Lăng Vô Ưu lúc mới nhắc: “Năm trăm tệ vẫn chuyển.”
Ngải Nhược Vũ: “Á, suýt nữa quên, vẫn là chị Vô Ưu nhớ giỏi!”
Cặp đôi: “...”
Hai vội vàng chuyển tiền lập tức rời .
Sau đó, hai cũng thu dọn đồ, mặc kệ những ánh mắt tò mò xung quanh mà rời khỏi quán. Trên đường , Ngải Nhược Vũ ấm ức giải thích:
“Chị Vô Ưu, chị đừng nghĩ em quá đáng nhé, đặc biệt là cô gái , ở trường em đủ điều, em còn kịp gì.”
“Còn gã nữa, cứ nghĩ em điều kiện nên tiếc năm trăm tệ, mới bám riết quấy rối em, nghĩ đến là buồn nôn c.h.ế.t hu hu.”
Lăng Vô Ưu : “Chị thấy em quá đáng, nhưng một chỗ em đúng.”
Tim Ngải Nhược Vũ chợt căng lên, nghĩ ngay đến chuyện .
“Trước khi em tát gã đó một cái...”
Cô vội vàng nhận : “Lần em sẽ…”
“… em nên ép gã tay . Nếu chuyện lớn đến mức cần cảnh sát can thiệp, em tay sẽ chịu thiệt. nếu gã động thủ , chỉ cần em đ.á.n.h quá tay thì tính là phòng vệ chính đáng, thậm chí còn thể kiện gã cố ý gây thương tích.”
Xét tình huống , đối phương vốn đuối lý nên khả năng báo cảnh sát cao, nhưng Lăng Vô Ưu , coi như để phòng trường hợp nhất.
Ngải Nhược Vũ thở phào, ánh mắt đầy ngưỡng mộ: “Chị đúng quá! Lần em sẽ chú ý!”
“Ừm.”
Thời gian cũng đủ, hai lấy b.úp bê thạch cao ai về nhà nấy.
Lăng Vô Ưu về nhà, dọn dẹp xong lên giường, lướt vòng bạn bè thấy đầy trạng thái của Ngải Nhược Vũ. Tuy ảnh chính diện của cô, nhưng tấm nào cũng “một phần” của cô: bàn tay, vạt áo, đôi giày, mái tóc…
Kèm theo dòng trạng thái: “Một ngày Vô Ưu siêu cấp hạnh phúc~”
Lăng Vô Ưu là hiểu dụng ý của cô bé.
Dù hôm nay cũng chơi khá vui.
Cô nhấn “thích”, trở , ánh mắt dừng ở con Hello Kitty phiên bản án p.h.â.n x.á.c 18+ đặt bàn. Nghĩ một chút, cô mở khung chat của một :
[Cho xin cái địa chỉ.]
Đối phương trả lời nhanh: [Địa chỉ gì?]
[Nhà .]
Thời Viên ngẩn , hiểu vì cô hỏi địa chỉ nhà , nhưng vẫn trả lời, hỏi : [Có chuyện gì ?]
Lăng Vô Ưu trả lời ngay mà hỏi: [Anh chuyển nhà ? Trước đây chẳng ở khu chung cư đắt đỏ gần cục công an ?]
Thời Viên đáp: [ vẫn ở đó, nhưng nghỉ ba ngày nên về nhà thăm và .]
[Biết , mai gửi cho một bưu kiện, nhớ nhận.]
Tim Thời Viên bỗng đập nhanh, trong đầu hiện lên đủ loại suy nghĩ: Tại gửi bưu kiện cho ? Có thể hỏi đó là gì ?