Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [Hình Trinh] - Chương 266: Thiên sinh tuyệt phối

Cập nhật lúc: 2026-04-02 19:32:53
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai ăn trò chuyện, ăn ròng rã hơn một tiếng đồng hồ mới xong. Lăng Vô Ưu đó tiêu thực nghịch điện thoại, còn Ngải Nhược Vũ thì lấy gương nhỏ dặm lớp trang điểm. Bỗng nhiên, qua gương cô bé thấy một , lông mày khẽ nhướng lên, gương mặt thoáng hiện vẻ mất kiên nhẫn nhưng nhanh ch.óng biến mất.

 

Nhanh ch.óng tô xong son môi, cô bé thu dọn đồ đạc, nở nụ tươi với Lăng Vô Ưu: “Em xong , chị Vô Ưu, thôi. Tiếp theo bờ Đông Hồ dạo nhé...”

 

Thế nhưng lời còn dứt, bên cạnh vang lên một giọng nữ:

 

“Ngải Nhược Vũ? Là cô!”

 

Ngải Nhược Vũ kín đáo đảo mắt, thầm c.h.ử.i một câu trong lòng đầu . Để giữ hình tượng mặt Lăng Vô Ưu, giọng cô bé vẫn giữ vẻ bình tĩnh và khách sáo:

 

“Ừm, là đây, khéo thật ha ha.”

 

Lăng Vô Ưu ngẩng đầu khỏi điện thoại, đến. Đó là một cô gái mái tóc xoăn dài màu nâu, khoác áo măng tô khuy gỗ, bên trong mặc áo len và chân váy caro, phía là chiếc quần tất giả da khá nổi bật. Trang phục thời thượng, nhưng gương mặt trang điểm kỹ lưỡng của cô lúc vặn vẹo.

 

Ánh mắt cô Ngải Nhược Vũ cũng mấy thiện cảm.

 

“Hừ, đúng là khéo thật.” Cô chằm chằm Ngải Nhược Vũ một lúc, chuyển sang đ.á.n.h giá Lăng Vô Ưu đang đối diện, đó lạnh: “Ồ, đây là bạn cô ? Chắc cô những chuyện đó của cô nhỉ? Nếu còn dám bạn với cô?”

 

Câu quả thật cách khơi gợi tò mò.

 

Lăng Vô Ưu Ngải Nhược Vũ, vặn thấy cô nàng trợn mắt một cái thật to. Trong lòng Lăng Vô Ưu thấy buồn : “Biết thì dám ? Vậy thì cần .”

 

Cô gái : ...?

 

Chuyện giống như cô tưởng tượng.

 

Chẳng bình thường sẽ hỏi “chuyện gì” ?

 

Ngải Nhược Vũ câu trả lời , vẻ mặt đang mất kiên nhẫn lập tức chuyển sang rạng rỡ: “Chị Vô Ưu, nếu chị thì lát nữa em kể cho chị . Chúng thôi, đừng để ý đến cái đồ ngốc... cái phụ nữ rõ chuyện vội xông tới .”

 

“Được.”

 

Thấy hai chuẩn rời , cô gái giữ vẻ kiêu kỳ nữa, vội vàng lên tiếng: “ cho cô ngay bây giờ! Ngải Nhược Vũ là một con hồ ly tinh trơ trẽn, quyến rũ bạn trai ! Nếu cô cướp mất đàn ông thì mau cắt đứt quan hệ với cô !”

 

Giọng cô càng lúc càng lớn, thu hút ánh của những bàn xung quanh. Cùng lúc đó, một gã đàn ông đột nhiên từ phía xông tới, nắm lấy cánh tay cô kéo : “Em loạn ở đây gì? Không thấy mất mặt !?”

 

Cô gái dùng sức hất tay gã : “Anh chê mất mặt thì còn chạy tới đây gì? Chẳng để bảo vệ con hồ ly tinh !?”

 

Gã đàn ông lộ vẻ bực bội hoảng loạn, Ngải Nhược Vũ bạn gái , cau mày kéo cô : “Đừng ồn nữa! Đi theo .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/pha-an-can-nguoi-tai-nhu-toi-hinh-trinh/chuong-266-thien-sinh-tuyet-phoi.html.]

 

!” Cô gái giậm chân, gần như gào lên: “Hôm nay cho rõ chuyện ! Có vẫn còn thích cô ? Có ? Anh !”

 

túm cổ áo lắc qua lắc , cuối cùng mất kiên nhẫn đẩy cô , buột miệng: “Phải! Thì ? Chẳng là sẽ ở bên cô ?”

 

Cô gái: “ mà...”

 

“Này , ngắt lời một chút.” Ngải Nhược Vũ chịu nổi nữa. “Hai thể bớt diễn cái vở kịch bi lụy ? Có thể vài câu ?”

 

Cô gái phẫn nộ: “Cái đồ tiểu tam như cô còn gì nữa!”

 

“Thứ nhất!” Ngải Nhược Vũ lập tức lên tiếng, giọng dõng dạc, Lăng Vô Ưu hiểu lầm chút nào. “ kẻ thứ ba. Từ đầu đến cuối đều là bạn-trai-của-cô đơn phương theo đuổi . từ chối mười , là cứ bám theo buông, hiểu ?”

 

Cô gái còn kịp , gã đàn ông phản bác: “Tuy em từ chối , nhưng em nhận quà của ! Anh là vì bạn gái nên em dám từ chối thẳng, nên mới nhận quà để ngầm đồng ý. Nếu thì tại em trả cho ?”

 

Ngải Nhược Vũ nhịn mà đảo mắt: “ nhận, bảo nhận thì vứt , nên vứt hết thùng rác , ? Chính miệng mà.”

 

Gã đàn ông sững sờ. Sao cô thật sự vứt chứ? Đó đều là tiền mà. Người bình thường chẳng sẽ tiếc của mà nhận lấy ?

 

Gã bắt đầu sụp đổ: “Anh tin!”

 

Ngải Nhược Vũ khẩy: “Không tin đúng ? ngay tin, nên chụp ảnh , xem ?”

 

Không đợi gã trả lời, cô bé trực tiếp mở ảnh cho cả hai xem. Trong ảnh là đủ loại quà cáp lẫn trong đống rác, khiến sắc mặt cả hai đều trở nên khó coi.

 

“Vậy... tại xóa kết bạn với bạn trai ?” Cô gái tiếp tục chất vấn. “Cô giữ WeChat của chính là đang thả thính! Đợi chia tay với !”

 

Ngải Nhược Vũ bật : “ cũng xóa lắm, nhưng phiền bạn trai cô trả cho 500 tệ tiền quỹ lớp mà còn nợ . Thật là cạn lời, cán bộ lớp để dính cái đống phiền phức ... À đúng , là cô trả , lập tức xóa ngay.”

 

Gã đàn ông vẫn cố cãi: “Chỉ... chỉ 500 tệ thôi mà, những món quà tặng em sớm hơn đó !”

 

“Ai thèm đống rác đó của ? Anh rõ xem trả 500 tệ .” Ngải Nhược Vũ càng lúc càng mất kiên nhẫn. “Hay để bạn gái trả ? Thật nực , gì mà biến thành kẻ thứ ba. Hai đúng là chuyện lạ thật.”

 

“Ở trường đồn đại linh tinh về thì thôi, cũng quan tâm khác nghĩ gì. diễn trò ngay mặt thì thật sự quá đáng.” Lại còn lãng phí thời gian của cô với chị Vô Ưu. “Còn cô nữa, bạn trai một lòng theo đuổi mà vẫn chia tay? Hai đúng là thiên sinh tuyệt phối đó, cần dời luôn cục dân chính tới đây ?”

 

Gã đàn ông: ...

 

Cô gái: ...

 

 

Loading...