Trần Miên Miên húp từng ngụm sữa bột nóng hổi, tiếp tục lục lọi trong cặp.
Theo định luật xuyên , cô thể nào trở về nữa. Và dù cô uống t.h.u.ố.c phá thai, để đến lúc đẻ tự nhiên thì thể vẫn gặp cảnh sinh khó và băng huyết. Muốn bình an sinh hạ đứa trẻ, cô hành động ngay từ bây giờ.
Cô lôi từ trong túi một cuốn sổ tay bìa đỏ, sột soạt lật từng trang.
Triệu Lăng Thành cũng việc ở Tuyền Thành, nhưng ở trong nội thành mà là tại căn cứ công nghiệp quốc phòng sâu giữa lòng đại mạc. Hơn nữa, nơi đó chỉ sở hữu những thiết y tế tân tiến nhất cả nước hiện nay, mà các bác sĩ trong viện quân y đều là những y thuật xuất chúng nhất tuyển chọn gắt gao. Cô tổn hại sức khỏe sinh, bắt buộc trở về căn cứ quân sự đó.
Trong sổ tay ghi chép nhiều địa chỉ liên lạc, nhưng khi lật đến tên Triệu Lăng Thành, Trần Miên Miên liền lướt qua.
Bởi khi ly hôn, Trần Kim Huy lấy danh nghĩa của cô năm bảy lượt vòi tiền . Bị phiền đến mức chịu nổi, bên thông báo với đơn vị từ chối nhận bất cứ thư từ nào gửi từ cô.
Lật thêm hai trang nữa, ánh mắt Trần Miên Miên sáng rực lên khi bắt gặp một địa chỉ. Đó là địa chỉ của cô út Triệu Lăng Thành, Triệu Tuệ.
Bà cũng đang ở Tuyền Thành, chỉ cần liên lạc với bà, khó khăn sẽ giải quyết dễ dàng.
Vừa gập sổ định ngoài, bỗng cửa sổ gỗ kêu "kẽo kẹt" một tiếng. Một khuôn mặt thò từ bên ngoài, là một cô gái trẻ. Cô hỏi: “Đồng chí Trần, hồi nãy cãi chuyện gì thế?”
Cô gái mặc đồng phục nhân viên phục vụ, Trần Miên Miên trông thấy khá quen mắt nhưng nhất thời nhớ gặp ở . Cô là nhân viên việc ở đây, cũng là đồng nghiệp của Hứa Tiểu Mai. Vì rõ ý đồ của tới nên Trần Miên Miên im lặng đáp.
Cô gái tiếp: “Chồng của kế toán Hứa mới nhà kho, lấy một đoạn dây thừng dài lắm. Anh ...” Liếc về phía cổng lớn, cô gái thì thào: “... hình như bảo trói ai đó.”
Trần Miên Miên nương theo ánh mắt của cô gái, quả nhiên thấy Hứa Tiểu Mai đang lấp ló thập thò ngoài cổng, còn Trần Kim Huy thì bặt vô âm tín.
Bưu điện ngay đối diện nhà khách, qua đó là thể gửi điện tín cho Triệu Tuệ ngay. Trần Miên Miên thừa , Hứa Tiểu Mai nhét cả ba đứa em trai ngành đường sắt. Chính vì thế ả mới nhiệt tình đun đẩy nữ phụ gả cho Khoa trưởng Ngụy đến . Nếu giờ Trần Miên Miên ngang nhiên bước bưu điện gửi điện tín, Hứa Tiểu Mai thể nào cũng nhảy ngăn cản, phá đám.
Nghĩ , cô rút b.út chì , thoăn thoắt chép địa chỉ và thêm một đoạn tin nhắn. Xé tờ giấy , cô đưa nó cùng tờ năm đồng cho cô gái : “Phiền cô bưu điện một chuyến, giúp gửi một bức điện tín đến địa chỉ , ngoài ...”
Thư Sách
Cô dặn thêm: "Đến đồn công an tìm vị lãnh đạo cấp cao nhất, cứ là bắt cóc buôn bán ."
Nói đoạn, cô ưỡn chiếc bụng bầu , nước mắt tuôn rơi: " đang mang thai, cô nhất định giúp nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ong-bo-cuong-con-gai-o-dai-vien-cong-nghiep-quoc-phong/chuong-3dien-tin.html.]
Cô gái vội vàng gật đầu: "Được ." Rồi dặn dò: "Chị nhớ chốt c.h.ặ.t cửa nẻo , gọi công an đến giải cứu chị ngay đây."
Theo kinh nghiệm của Trần Miên Miên, chỉ cần bày tỏ cảnh khó khăn với cùng giới, hầu hết đều sẽ nhận sự giúp đỡ vô tư.
Ánh mắt Hứa Tiểu Mai quét tới, cô gái lập tức cúi gằm mặt, vội vã rời . Trần Miên Miên chớp mắt theo, thấy cô gái khỏi cổng, vòng một vòng bước thẳng bưu điện, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Quay sang tìm Hứa Tiểu Mai thì phát hiện ả cũng biến mất từ lúc nào.
Trần Miên Miên hề lơi lỏng cảnh giác, tiếp tục sửa soạn. Cô thể đặt bộ hy vọng một cô gái xa lạ mà chuẩn sẵn sàng cho đường lui bất cứ lúc nào.
Sau đó, cô phát hiện một rắc rối: Bụng quá to nên thể cài cúc áo bông . Bình thường nữ phụ dùng dải vải nịt c.h.ặ.t bụng miễn cưỡng cài cúc, nhưng sẽ nịt trúng đứa bé. Thời tiết tháng tư ở đại Tây Bắc vẫn còn lạnh, mặc áo bông sẽ cảm lạnh mất, đây?
Suy nghĩ một chút, Trần Miên Miên cởi phăng áo bông , khoác chiếc áo của Trần Kim Huy . Chẳng áo bằng lông gì, tuy rộng thùng thình nhưng nhẹ và đặc biệt ấm áp.
Trong chiếc cặp sách màu xanh lục sữa bột, tem phiếu lương thực và cả giấy giới thiệu của cô, tất cả đều mang theo sát .
Cô mới thu dọn xong xuôi thì Trần Kim Huy . Hai tay gã trống trơn, nhưng chỉ cần cái eo phình to cộm lên là gã đang quấn một vòng dây thừng quanh bụng. Hứa Tiểu Mai bám sát phía , một tay cầm hai cái khăn lông, tay bưng một bát t.h.u.ố.c đen ngòm đắng nghét.
Xem đôi vợ chồng bàn bạc nửa ngày, quyết định dùng biện pháp mạnh để ép cô uống t.h.u.ố.c đây mà.
Hứa Tiểu Mai cố ý to: "Anh cũng thật là, đang yên đang lành chọc giận chị hai?" Rồi ả vỗ vai chồng: "Mau xin chị hai , chị thương nhất, chắc chắn sẽ tha thứ cho thôi."
Trần Kim Huy đẩy cửa, thấy cửa chặn thì lấy lòng: "Chị hai, em đến nhận với chị đây." Gã dùng giọng điệu nũng nài nỉ: "Mở cửa mà, chị đ.á.n.h thì cứ đ.á.n.h, em chịu đòn là chứ gì."
Gã là mụn con trai duy nhất trong nhà, bố mất sớm. Bà già và hai bà chị gái cưng chiều gã đến mức hận thể lóc thịt cho gã ăn. Dù gã đòi hái trời, họ cũng sẵn sàng bắc thang lên hái cho bằng . Gã hạ xin như , chị nỡ mở cửa?
Mở cửa thì trói nghiến , bịt miệng đổ t.h.u.ố.c. Đợi cái t.h.a.i rớt , gã dỗ dành vài câu là bà chị mủi lòng tha thứ ngay thôi.
Đáng tiếc, Trần Miên Miên nữ phụ ngu ngốc . Nếu xét về trình độ "quậy", cô còn là cụ tổ của Trần Kim Huy.
Đẩy tung cửa sổ , dồn khí đan điền, cô gào lên một tiếng chấn động: "Ới làng nước ơi mà xem! Ép phá thai! Ép bỏ đứa bé đây !"
Hứa Tiểu Mai là kế toán ở nhà khách, phận, trọng thể diện. Bị dọa cho giật nảy , ả vội quát: "Chị hai, chị thấy mất mặt ? Mau ngậm miệng !"