Ôn Nhĩ - Chương 8

Cập nhật lúc: 2025-11-27 15:26:42
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một thứ tình cảm khác lạ đang lặng lẽ nảy nở và lan tỏa.

 

Kỳ thi cuối kỳ, đạt thành tích đầu khối và nhận tiền thưởng nhiều hơn so với kỳ thi tháng.

 

Bắt đầu kỳ nghỉ đông, nhận thêm nhiều việc dạy kèm.

 

Mỗi ngày đều sớm về muộn.

 

Một buổi tối, đứa trẻ kèm cứ ho mãi, cũng cảm thấy choáng váng.

 

Thế là cho nghỉ sớm.

 

về nhà sớm hơn bình thường một tiếng.

 

Vừa đến cầu thang, cánh cửa chính hé mở, bên trong vọng tiếng nhậu nhẹt, khoác lác ồn ào.

 

“Lão Ôn , ai ông phúc khí chứ, con gái ông giỏi học hành kiếm tiền.”

 

“Không cần gia đình chu cấp, mỗi tháng còn đưa ông mấy triệu, chúng đều ghen tị đấy.”

 

“Ghen tị cái gì, đổi ông gãy chân thì ông ?”

 

“Thế thì , haha, bản lĩnh như nhà ông , biến trắng thành đen.”

 

“Haha, cái chân ông năm đó, rõ ràng là ông sang nhà lão Lưu uống rượu xe đ.â.m mà.”

 

“Bà già đó quả là ác thật, cứ khăng khăng là vì tìm Ôn Nhĩ nên mới xảy chuyện.”

 

“Haizz, con ranh đó từ bé chủ kiến, thế thì mà nắm thóp nó .”

 

, đúng , cả đời , nó trâu ngựa cho các ông cũng cam tâm tình nguyện.”

 

Rầm! cảm thấy cơ thể một tia sét đ.á.n.h trúng.

 

Bên trong vẫn còn gì đó, nhưng một chữ nào.

 

thể suy nghĩ bình thường nữa.

 

Không thể bình thường.

 

Cơ thể như rút cạn.

 

lang thang phố như một cái xác hồn, mục đích.

 

Trời đột nhiên đổ tuyết.

 

Tuyết lớn bay lả tả khắp trời, rơi xuống ngớt.

 

đến .

 

Có lẽ là ở giữa lòng đường.

 

thấy tiếng còi xe inh ỏi.

 

Tài xế hạ cửa kính xuống c.h.ử.i rủa .

 

họ đang mắng gì.

 

Có lẽ họ nên tông c.h.ế.t luôn thì hơn.

 

Giữa làn tuyết trắng xóa .

 

C.h.ế.t chắc cũng chẳng ai quan tâm nhỉ.

 

Thật nực , thật lố bịch .

 

Hai duy nhất đời của .

 

‘nắm thóp’ , họ tự tay đan một cái gông cùm tròng .

 

G.i.ế.c c.h.ế.t , tàn phế cha, là nguồn gốc của bất hạnh trong gia đình.

 

Những tội danh đè nặng lên như Ngũ Chỉ Sơn.

 

Khi cảm thấy hổ thẹn tự trách, khi thở nổi...

 

Khi hết đến khác la mắng, sỉ nhục...

 

Họ thể hiện sự việc đó một cách thật hợp tình hợp lý.

 

Cứ như thể họ là phe đại diện cho chính nghĩa.

 

Còn , việc thể sống đời đều là nhờ lòng nhân từ của họ.

 

rốt cuộc phạm lầm gì, mà chịu đựng những điều ?

 

Chẳng lẽ chỉ vì họ ban cho sự sống?

 

tự đến thế giới .

 

Tại họ thể đối xử với như ?

 

Hết đến khác, đối xử với một cách vô liêm sỉ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/on-nhi/chuong-8.html.]

Dùng sự thật đẫm m.á.u để cho .

 

Họ yêu , họ căm ghét .

 

Một tiếng phanh xe gấp gáp vang lên.

 

thấy tiếng cửa xe mở .

 

Và những tiếng gọi khẩn thiết.

 

“Ôn Nhĩ, Ôn Nhĩ!”

 

đang gọi tên , kéo .

 

Sau đó ôm chầm lấy .

 

nhét ghế của một chiếc xe sang trọng.

 

Có một siết chặt lòng.

 

Vòng tay đó, một sự ấm áp quen thuộc.

 

nhắm mắt .

 

tỉnh dậy trong một môi trường xa lạ.

 

Chiếc chăn giường quá mềm mại.

 

Căn phòng rộng rãi, lớn hơn phòng khách nhà gấp mấy .

 

Đầu giường bật một chiếc đèn ngủ màu vàng.

 

Máy điều hòa đang bật, ấm áp vô cùng.

 

tưởng đang mơ, dụi mắt.

 

Từ sofa truyền đến một giọng quen thuộc.

 

“Ôn Nhĩ, em tỉnh ?”

 

Lục Đình Xuyên vội vã bước về phía .

 

Bàn tay khớp xương rõ ràng, khô ráo và ấm áp của xòe , đặt lên trán .

 

“May quá, đỡ sốt .”

 

Anh dường như thở phào nhẹ nhõm, “Khát ? Uống chút nước.”

 

Anh mở chiếc bình giữ nhiệt đầu giường, đỡ dậy và đưa cốc cho .

 

“Cảm ơn, em...”

 

“Em sốt đến mê man , thấy em đường nên đưa em về đây.”

 

“Đây là nhà , em cứ nghỉ ngơi cho khỏe .”

 

Lúc mới phát hiện, quần áo , đó là một bộ đồ ngủ màu hồng nhạt của con gái.

 

“Là quần áo của em gái , cô giúp việc trong nhà giúp em .”

 

“Yên tâm, lợi dụng lúc khác gặp khó khăn .”

 

Lục Đình Xuyên pha trò.

 

Anan

c.ắ.n môi, cảm thấy ngượng ngùng.

 

“Cảm ơn , Lục Đình Xuyên, bây giờ em , em xin phép về .”

 

định dậy, Lục Đình Xuyên giữ .

 

“Gấp gáp gì! Anh ăn thịt em.”

 

“Em sốt đến mức mê man như thế, gọi bác sĩ gia đình đến tiêm t.h.u.ố.c hạ sốt cho em , tối nay em vẫn cần theo dõi.”

 

“Ngoài trời tuyết rơi lớn lắm, em cứ ở đây một đêm thì ?”

 

Lục Đình Xuyên đột nhiên chút gay gắt.

 

cúi đầu, im lặng đáp thế nào.

 

Lục Đình Xuyên dường như thấu tâm sự của .

 

“Yên tâm, em phiền ai .”

 

“Bố và em gái Mỹ , trong nhà chỉ và cô giúp việc thôi.”

 

“... Vâng, phiền .”

 

Lục Đình Xuyên nhẹ nhàng xoa đầu .

 

là phiền phức thật, nên em mau chóng khỏe .”

 

Bụng réo lên một tiếng đúng lúc.

 

 

Loading...