Ôn Nhĩ - Chương 7
Cập nhật lúc: 2025-11-27 15:25:22
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
Cập nhật lúc: 2025-11-27 15:25:22
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
Lúc đó mới nhận , nước mắt tự lúc nào chảy khỏi khóe mắt.
Những ngày đó, Trương Thuận mở quầy hàng.
Người hàng xóm bên cạnh gã té ngã khi say rượu, về quê .
trong hẻm lan truyền tin đồn rằng quyến rũ đàn ông, sống đàng hoàng.
Họ sớm về khuya, chăm chỉ thêm, thực chất là đang bao nuôi.
Bà chỉ tay trán mà mắng, “Hồi cấp hai là đồ lẳng lơ, giờ càng hư hỏng.”
“Mau nghỉ học , giống con bé Trần Gia ở kế bên, công ở phương Nam, đừng ở đây nhục tao nữa!”
Bà cho học từ lâu .
Con gái nhà bên cạnh tên Trần Ni, cùng tuổi với , học , sớm về phương Nam công.
Làm công ở dây chuyền sản xuất trong xưởng nhỏ, mỗi tháng năm sáu triệu.
Bà ghen tị đỏ mắt, tiền còn nhiều hơn ba triệu của nhiều.
Trần Ni, khi về nhà ăn Tết, với .
“Ôn Nhĩ, cố gắng học hành cho , đừng bao giờ giống như chị.”
Cô kể rằng cô tăng ca ngày đêm, việc như một cái máy vô hồn, sống chẳng còn chút sức sống nào.
công việc của cô nhanh sẽ máy móc thế.
Cô sợ hãi, sợ mất việc, sợ một ngày nào đó đột nhiên nhà gả lung tung.
nhất quyết học, tham gia kỳ thi đại học.
Bà nội lớn tiếng, dọa sẽ đến trường tố cáo .
“Để mày cái đức hạnh gì!”
“Mày cứ chờ nhà trường đuổi học !”
Bà c.h.ử.i bới tới mức nước bọt văng tung tóe.
Bố một bên, tự uống rượu.
Dù trái tim họ tổn thương đến tan nát, vẫn nhịn hỏi ông một câu.
“Bố ơi, bố cũng nghĩ như ?”
Dù gì ông cũng là một giáo viên cấp hai, chỉ hỏi ông thôi.
Lần đến khác, ông tin ngoài mà tin con.
Không cần điều tra gán tội cho con, bắt con bỏ học, đây là suy nghĩ thật lòng của ông ?
Ông ngẩng đầu lên, chỉ gắp miếng đậu phộng.
“Chuyện trong nhà lời bà nội con.”
nhắm mắt , tự nhủ với bản .
“Thấy , đáng lẽ dứt khoát từ lâu , mày chỉ tự kiểm chứng thêm một nữa thôi, cần thiết buồn bã.”
khẩy một cái.
“Các cứ tố cáo , nhất là để nhà trường đuổi học .”
“Chỉ là mất 200 triệu tiền học bổng mà thôi.”
“Dù cũng lấy tiền , nó trong tay nữa, mất mát là các .”
“Cái gì? 200 triệu tiền học bổng nào cơ?”
Bà nội lập tức trợn tròn mắt.
“Thủ khoa thành phố kỳ thi đại học, nhà trường thưởng 200 triệu.”
“Bà đấy, từ khi nhập học đến giờ, con luôn là nhất trường, thi thống nhất thành phố cũng là nhất.”
“Không gì bất ngờ, 200 triệu chắc chắn là của con.”
Học bổng của trường luôn hậu hĩnh, bởi vì đằng các doanh nghiệp lớn như Lục Thị hỗ trợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/on-nhi/chuong-7.html.]
đủ 18 tuổi, chui một năm kiếm vài chục triệu cũng .
so với 200 triệu dễ dàng kiếm , thì đáng gì .
Bà nội lập tức đổi ý định.
“Con ranh c.h.ế.t tiệt, sớm! Nếu mày lấy 200 triệu đó, tao sẽ lột da mày!”
bà đang tính toán gì: bắt lấy học bổng, thêm.
Làm thêm hai năm, đến khi đủ 20 tuổi thì bán để đổi lấy tiền sính lễ.
Bà bóc lột, vắt kiệt giá trị của đến mức tối đa.
Thậm chí, còn thấy, bà chuyện với Trương Thuận bán cá.
Trương Thuận sẵn lòng đưa 100 triệu tiền sính lễ, giúp bà dưỡng lão, và cung cấp tiền t.h.u.ố.c thang cho bố.
Bà nội xiêu lòng, nhưng vẫn tăng giá.
“Mày già quá , chỉ 100 triệu thì đủ, ít nhất cũng là con .”
Bà giơ hai ngón tay.
“Ôi chao, thím ơi, thế thì là vét sạch túi của .”
“ sẽ tích cóp thêm hai năm nữa, đợi đến khi Nhĩ Nhĩ tròn hai mươi tuổi là .”
Đứng ngoài cửa, cảm thấy lạnh thấu xương, chạy xuống lầu nôn mửa đến tái mét mặt mày.
cố gắng chạy, chạy đến trạm xe buýt.
lên chuyến xe buýt xa nhất, đến một góc xa xôi nhất của thành phố .
gào nức nở.
Từ đó về , nỗi sợ hãi của dành cho Trương Thuận càng lớn hơn.
, dù sỉ nhục , bà nội cũng sẽ gì.
Bà sớm định giá , chỉ chờ bán .
Kỳ thi đại học, là cơ hội duy nhất của , chỉ còn cách bám chặt lấy chiếc phao cứu sinh .
May mắn , mấy tháng đó, Trương Thuận biến mất.
Quán cá của , mở cửa nữa.
vẫn bán hàng và đến quán sách mỗi buổi tan học.
Lục Đình Xuyên khuyên khi quán sách đóng cửa thì nên về nhà ngay.
“Muộn quá , bên ngoài an .”
ý của .
ở nhà, cứ đến chín giờ tối là bà nội tắt đèn.
Nửa đêm vệ sinh, thấy phòng còn sáng đèn là bà cằn nhằn đập cửa.
Bảo lãng phí điện.
Nói ánh sáng lọt qua khe cửa bà mất ngủ.
“Em sẽ chú ý an .”
rút bình xịt cay chống trộm trong cặp , mỉm với Lục Đình Xuyên.
Anan
Thực trong cặp còn một con d.a.o gọt hoa quả, dám lấy .
Lục Đình Xuyên vô cùng cạn lời.
Anh tự ý quyết định mỗi tối sẽ đưa về nhà.
“Em đừng nghĩ nhiều, cứ coi như việc thiện, thấy tin tức nữ sinh trung học gặp biến thái giữa đêm lên trang nhất báo.”
“Em thích đạp xe đạp chia sẻ, cũng nhân tiện tập thể d.ụ.c luôn.”
Lòng ấm áp, dâng trào cảm xúc.
Cổ họng dường như khô.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.