Ôn Nhĩ - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-11-27 15:24:50
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cảm ơn đưa em về.”

 

cũng với , hẻm.

 

Đèn xe của vẫn chiếu sáng , cho đến khi bước khu chung cư.

 

Hôm đó, quên mua thuốc.

 

Sáng hôm bà mắng thậm tệ.

 

“Chuyện nhỏ thế cũng nhớ nổi, cái đầu mày ăn cứt .”

 

Tối hôm đó, khi đang dọn hàng, Giang Nguyên mang hai hộp t.h.u.ố.c đến quầy hàng của .

 

“Ôn Nhĩ, đây là t.h.u.ố.c cần.”

 

Giang Nguyên là con trai ông chủ tiệm thuốc, học cùng khối với .

 

“Cảm ơn , thật cần đặc biệt mang đến , tối nay sẽ qua lấy.”

 

“Tối qua tới, cứ tưởng chuyện gì , nên qua xem .”

 

lấy khoản tiền t.h.u.ố.c cố định khỏi túi, đưa cho .

 

“Không cần , đưa cho bố , bán hàng vất vả thế , cứ giữ lấy .”

 

Tiệm t.h.u.ố.c nhà Giang Nguyên cũng ở trong con hẻm đó, cảnh gia đình .

 

“Không , tiền của ai cũng tự dưng mà , nếu lấy, sẽ mang thẳng tới nhà cho bố đấy.”

 

Giang Nguyên đành nhận tiền.

 

Cậu quầy hàng, vẻ thôi.

 

hiểu gì.

 

Cuối cùng, lên tiếng, “Ôn Nhĩ, và Lục Đình Xuyên thật sự đang hẹn hò ?”

 

Câu hỏi vượt quá giới hạn, thiết.

 

“Tối qua thấy xe máy đưa về.”

 

Giang Nguyên lắp bắp, “Ôn Nhĩ, Lục Đình Xuyên và cùng một đẳng cấp .”

 

“Thật , thật thể xem xét , nhà mở tiệm thuốc, và bố thì luôn cần uống thuốc, chúng ...”

 

“Sao, còn cướp bạn gái của tao nữa ?”

 

Lục Đình Xuyên từ nhảy .

 

Mặt đen như đ.í.t nồi.

 

Anh cao ráo, chân dài, tự động tạo khí chất áp đảo tám mét, ngay mặt Giang Nguyên bé nhỏ.

 

Giang Nguyên vốn ấp úng, giờ rụt rè hơn.

 

Cậu chỉ kịp để một câu: “Ôn Nhĩ, hãy cân nhắc lời .”

 

Rồi bỏ chạy.

 

Lời từ chối của thậm chí còn kịp thốt khỏi miệng.

 

cạn lời, Lục Đình Xuyên đáng sợ đến mức đó ?

 

“Chậc, nhiều loại cặn bã dây dưa với em thế !”

 

Lục Đình Xuyên, dọa cho chạy mất dép, đút hai tay túi, nhướn mày .

 

“Nào bằng đại thiếu gia Lục đây, xếp hàng đưa thư tình cho thể vòng quanh sân vận động ba vòng đấy.”

 

“Anh đang ghen ?”

 

Lục Đình Xuyên ghé sát .

 

Động tác lật xúc xích nướng của khựng , ngạc nhiên ngẩng đầu .

 

ghen cái kiểu gì chứ?”

 

bạn gái , ghen gì mà ghen, gì mà thấy ho thế.

 

Lục Đình Xuyên nghiến răng , vẻ giận .

 

Anh thèm ăn xúc xích nướng nữa, cứ thế bỏ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/on-nhi/chuong-6.html.]

Những ngày tháng cứ thế trôi qua một cách bình lặng.

 

Một tháng , kết quả thi Toán cấp tỉnh của .

 

đạt ước nguyện, giành giải Nhất, nhận ba nghìn đồng tiền thưởng.

 

Lục Đình Xuyên đến quầy hàng của chúc mừng , “Ôn Nhĩ, em thật là đỉnh!”

 

“Cũng tạm thôi.” Phát huy bình thường thôi.

 

“Hóa hôm đó em thi đấu .”

 

Lục Đình Xuyên nhếch miệng.

 

“À, .”

 

thấy khó hiểu, đạt giải mà vui mừng đến .

 

dạo gần đây quả thật chút kỳ lạ, rõ ràng là thích học hành, nhưng ngày nào cũng đến quán sách .

 

Thậm chí còn đến khi quán đóng cửa.

 

Có vài còn đề nghị đưa về nhà, nhưng từ chối.

 

Sau nhờ xe miễn phí hôm trời mưa đó, thực hối hận.

 

Lục Đình Xuyên và quả thật là hai loại , nên thiết quá.

 

Sắp tới kỳ thi cuối kỳ , khi quán sách đóng cửa, thường nán ôn tập thêm một lúc mới về.

 

Tối hôm đó, khi ôn bài xong, thuê một chiếc xe đạp công cộng, đạp đến đầu hẻm.

 

Vừa dừng xe xong, thấy Trương Thuận đang đợi ở đầu hẻm.

 

“Nhĩ Nhĩ, mới về đó .”

 

dâm đãng bước về phía , sợ hãi lưng bỏ chạy.

 

Vừa chạy vài bước, một đôi tay mạnh mẽ kéo ở góc cua.

 

“Ôn Nhĩ, em ?” Giọng quen thuộc vang lên.

 

hoảng hốt ngẩng đầu, thấy Lục Đình Xuyên đang đầy quan tâm và lo lắng.

 

Lúc Trương Thuận cũng đuổi kịp.

 

co rúm theo bản năng, trốn lưng Lục Đình Xuyên.

 

Lục Đình Xuyên dường như ngay lập tức hiểu chuyện gì xảy .

 

Tay lạnh buốt, cơ thể thậm chí còn run rẩy.

 

“Đừng sợ.”

 

Anh cởi chiếc áo khoác lớn , khoác lên .

 

Rồi tháo chiếc khăn quàng cổ, quấn cho kín mít.

 

“Ối giời, Nhĩ Nhĩ cặp bồ , mặt chú thì giả vờ trinh tiết, lưng là một con hồ ly nhỏ dâm đãng…”

 

Trương Thuận thấy cảnh , bắt đầu phun những lời tục tĩu.

 

lời gã còn dứt, Lục Đình Xuyên giáng cho gã một cú đấm.

 

“Mày… mày dám đ.á.n.h tao, tao là chú của nó…”

 

Lục Đình Xuyên nắm lấy cổ áo gã, hai lời, tiếp tục vung nắm đấm.

 

Không đ.á.n.h bao nhiêu cú, tiếng kêu rên của Trương Thuận ngừng vang lên.

 

Từ tiếng la hét c.h.ử.i bới ban đầu, đến cuối cùng biến thành tiếng lóc cầu xin liên tục.

 

lặng lẽ con quỷ bao trùm bộ tuổi thanh xuân của như một đám mây đen.

 

Nhìn gã Lục Đình Xuyên ném góc tường.

 

Run rẩy cầu xin, rằng gã sẽ bao giờ dám nữa.

 

Lục Đình Xuyên tới, ôm lòng, ôm chặt lấy .

 

Anan

“Không , .”

 

Anh vụng về dùng tay lau má .

 

 

Loading...