Ôn Nhĩ - Chương 19

Cập nhật lúc: 2025-11-27 15:37:06
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

vô cùng kinh ngạc, ngón tay cầm cốc cà phê cứng đờ.

 

Lục Hiểu Nhiên mỉm trấn an .

 

“Sau đó, đến thủ đô nhập học, như biến thành một khác.”

 

Lục Hiểu Nhiên , Lục Đình Xuyên hợp tác với các bạn cùng trường đại học để khởi nghiệp.

 

Từ việc phát triển một ứng dụng nhỏ ban đầu, cho đến khi công ty từng bước lớn mạnh, trở thành một kỳ lân trong ngành.

 

“Công ty gặp nhiều vấn đề, lúc khó khăn nhất, thậm chí còn thể trả lương cho nhân viên.”

 

bao giờ sử dụng nguồn lực của gia đình, dường như đang dồn nén một động lực, chứng minh bản .”

 

Lục Hiểu Nhiên lấy một bức ảnh từ túi, đưa cho .

 

Trong ảnh, Lục Đình Xuyên đang nhắm mắt một chiếc ghế sofa, tay nắm chặt một sợi dây chuyền bạc.

 

Trên sợi dây chuyền xỏ hai chiếc nhẫn đôi mộc mạc.

 

Tim khẽ run lên.

 

Đó là những chiếc nhẫn đôi đổi khi công đức tại chùa năm .

 

“Sợi dây chuyền , luôn là báu vật của , luôn đeo , những lúc ai, còn lấy lặng lẽ ngắm.”

 

“Sau khi công ty lên sàn chứng khoán, bắt đầu đa dạng hóa lĩnh vực kinh doanh, và mở rộng hoạt động nước ngoài.”

 

“Khi công tác ở Úc, thỉnh thoảng sẽ ở nhà em, Ngôn Ngôn tranh thủ lúc ngủ, lén lút lấy sợi dây chuyền chơi, vứt lung tung ở .”

 

“Anh lục tung nhà em lên, lật hết ngóc ngách, may mắn cuối cùng cũng tìm , nếu em còn lo Ngôn Ngôn giữ mạng nhỏ .”

 

Lục Hiểu Nhiên thè lưỡi với , đó vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

 

“Chị Ôn Nhĩ, trong lòng bao giờ quên chị, chị là niềm tin và ngọn hải đăng của .”

 

“Bao nhiêu năm qua, dồn hết tâm sức, chỉ để thể mặt chị và chứng minh bản , rằng là kẻ ăn bám.”

 

Lục Hiểu Nhiên , Lục Đình Xuyên tự nhốt trong phòng mấy ngày nay.

 

Không ăn uống, từ chối bất kỳ ai đến gần.

 

“Năm đó, bỏ nhà , lén lút chạy đến Thâm Thị để thăm chị, thấy chị chăm chỉ học hành, thêm.”

 

“Anh khôi phục niềm tin, trở nên mạnh mẽ để bảo vệ chị.”

 

, khi đủ sức mạnh để thoát khỏi gia đình, thể cứu vãn chị, gì nữa.”

 

“Chị Ôn Nhĩ, cầu xin chị hãy cho một cơ hội nữa, đến thăm .”

 

thể từ chối Lục Hiểu Nhiên.

 

đưa đến biệt thự của Lục Đình Xuyên.

 

Chỉ một căn phòng ở tầng hai, đó mặt quỷ với chuồn mất.

 

lên lầu, đẩy cửa phòng.

 

Chiếc rèm cửa dày cộm che kín căn phòng.

 

Qua khe cửa, thấy vài chai rượu lăn lóc sàn.

 

Một đang đất, dựa góc tường.

 

kéo một khe rèm cửa.

 

Ánh sáng trắng lọt mang theo những hạt bụi li ti.

 

Người đàn ông tiều tụy nhíu mày, mở mắt.

 

Đôi con ngươi đỏ ngầu, khi đến, ánh sáng trong mắt đột nhiên bừng lên.

 

Anh dường như dám tin mắt , dùng sức dụi dụi.

 

Giọng khàn đặc đầy vẻ chắc chắn.

 

“Nhĩ Nhĩ, là em ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/on-nhi/chuong-19.html.]

thấy chân , chiếc thẻ ngân hàng cắt thành nhiều mảnh vụn.

 

tay lúc , đang nắm chặt sợi dây chuyền bạc xỏ hai chiếc nhẫn đôi .

 

Sống mũi cay xè.

 

chậm rãi đến mặt , xổm xuống.

 

“Lục Đình Xuyên, là em...”

 

nâng khuôn mặt lên, lặng lẽ .

 

Tóc rối bù, cằm lún phún râu, cả tiều tụy như sắp tan vỡ.

 

Anh sững sờ một lát, đầu né tránh, giọng vẻ tủi .

 

Anan

“Em vạch rõ ranh giới với , còn tìm đến gì?”

 

“Em xin , em hối hận .”

 

khẽ khàng xin , “Em thể quên , thể chấp nhận em ?”

 

vòng tay qua cổ , chủ động hôn lên.

 

Môi khẽ run lên, cả như hóa đá.

 

Sau đó, cơ thể như bơm sức sống.

 

Anh ôm chặt lấy , nhanh chóng chuyển từ động sang chủ động, đáp nụ hôn của .

 

Vừa hôn, bế lên, đặt lên giường.

 

Anh quỳ một chân xuống đất, mở sợi dây chuyền .

 

Hai chiếc nhẫn bạc mộc mạc lấy , nâng niu trong tay một cách thành kính.

 

Đôi mắt đen láy, long lanh .

 

“Nhĩ Nhĩ, đeo cho em ?”

 

“Được khai quang cửa Phật, linh thiêng lắm.”

 

đẫm nước mắt đưa tay .

 

Lục Đình Xuyên nghiêm túc đeo chiếc nhẫn tay .

 

“Hứa với , đừng bao giờ tháo nó nữa ?”

 

đeo chiếc còn tay .

 

Dùng sức gật đầu, “Không tháo, mãi mãi tháo.”

 

Lục Đình Xuyên vui mừng như một đứa trẻ.

 

Nở một nụ vô cùng rạng rỡ.

 

Ánh nắng xuyên qua khe rèm cửa sổ chiếu .

 

Ánh sáng ấm áp phủ lên chúng .

 

Chúng ôm chặt lấy .

 

Ngoại truyện 1

 

Lần đầu tiên Lục Đình Xuyên tên Ôn Nhĩ.

 

một buổi chiều học kỳ một năm lớp Mười.

 

Gần kỳ thi cuối kỳ, mấy con trai trốn tiết tự học chơi bóng rổ.

 

Tiêu Phong cũng chẳng thần kinh vấn đề gì, đường chuyền đang yên đang lành lệch một cách kỳ lạ.

 

Quả bóng rổ mất kiểm soát, đập mạnh tấm bảng thông báo ở một bên sân.

 

Một tiếng "choang" vang lên, kính vỡ tan tành.

 

"Đậu má! Mày xong , bạn!"

 

Loading...