Ôn Nhĩ - Chương 14

Cập nhật lúc: 2025-11-27 15:32:22
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chào , mời ."

 

hai chữ "Lục Ngôn" hồ sơ bệnh án, lồng n.g.ự.c bỗng dưng nghẹn , cảm thấy khó thở.

 

cố gắng giữ bình tĩnh, đeo khẩu trang lên.

 

"Bé con, con thấy khó chịu ở nào?"

 

Nhìn mặt, ép lấy tinh thần và bắt đầu hỏi về tình trạng bệnh.

 

"Đau bụng ạ." Sắc mặt bé trông .

 

"Bắt đầu đau từ khi nào? Con còn khó chịu gì nữa ?"

 

"Nằm xuống giường, cô kiểm tra cho con nhé?"

 

liếc Lục Đình Xuyên, hiệu cho bế đứa trẻ lên chiếc giường khám nhỏ.

 

Cậu bé nhăn nhó, bắt đầu kháng cự.

 

"Bác sĩ ơi, con hết đau , con tiêm ."

 

Anan

Lục Đình Xuyên túm lấy con, bế bổng lên, khẽ vỗ m.ô.n.g thằng bé.

 

"Còn nữa, bố gửi con sang Úc ngay lập tức đấy."

 

định khuyên phụ nên đe dọa con trẻ, thì ngờ bé lập tức nín .

 

Ngoan ngoãn yên giường hợp tác.

 

Bề ngoài Lục Đình Xuyên trông vẻ nghiêm khắc, nhưng nắm c.h.ặ.t t.a.y bé, cho thấy sự quan tâm sâu sắc.

 

tiến hành sờ nắn bụng đứa trẻ, đo nhiệt độ cơ thể, và tim phổi cho bé.

 

Sau khi khám xong, Lục Đình Xuyên bổ sung thêm vài điều.

 

"Tối qua ngủ khi ngủ thằng bé lén ăn nhiều đồ ăn vặt, sáng nay chịu ăn cơm, kêu đau bụng."

 

gật đầu, "Không vấn đề gì lớn , lẽ là do khó tiêu và chướng bụng thôi."

 

"Không cần tiêm ." trấn an bé đang giường.

 

"Cô sẽ kê cho con men vi sinh giúp tiêu hóa. Nếu về nhà còn đau bụng nữa thì con cũng cần uống ."

 

Nghe , vẻ mặt bé lập tức giãn , vui vẻ dậy khỏi giường, nhanh nhẹn trượt xuống đất.

 

mỉm , bàn việc để bệnh án.

 

Lục Đình Xuyên yên tại chỗ, dò xét, khí áp tỏa từ thấp.

 

Một lúc , , "Bác sĩ Ôn còn lời nào khác để ?"

 

cứ nghĩ hài lòng với chẩn đoán của , liên tưởng đến tình trạng lạm dụng t.h.u.ố.c quá mức ở trong nước, đành thêm.

 

"Nếu phụ thực sự yên tâm, thể cho bé xét nghiệm máu."

 

Nụ mặt bé lập tức biến mất, nó Lục Đình Xuyên đầy cầu xin.

 

Khí áp Lục Đình Xuyên càng lúc càng thấp hơn.

 

Anh im lặng một lát, lạnh lùng : "Không cần thiết."

 

Sau đó, dắt con rời .

 

thể diễn tả cảm giác trong lòng , chỉ thấy trống rỗng và hụt hẫng.

 

Dường như một nơi nào đó trong cơ thể sụp đổ.

 

Nhiều năm gặp, chúng cũng chỉ là mối quan hệ giữa bác sĩ và nhà bệnh nhân.

 

Chắc chắn, trong mắt , vẫn là một bác sĩ đáng tin cậy.

 

Có lẽ, Lục Đình Xuyên sẽ bao giờ đặt chân đến bệnh viện của chúng nữa.

 

Trước khi tan ca, Phương Diễn đến tìm .

 

Anh là viện trưởng bệnh viện, cũng là sáng lập cốt lõi của đội ngũ chúng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/on-nhi/chuong-14.html.]

Phương Diễn mời tham gia một bữa tối với các nhà đầu tư.

 

"Đừng chỉ vùi đầu nghiên cứu và khám chữa bệnh, em cũng nên tìm hiểu về môi trường kinh doanh của Thâm Thành."

 

Hiện tại, cạnh tranh trong lĩnh vực khởi nghiệp y tế ở trong nước khốc liệt.

 

Dự án y tế của chúng cần tiếp tục huy động vốn.

 

Mấy sáng lập như Phương Diễn, ban ngày là bác sĩ, tối đến cởi áo blouse trắng , gặp gỡ các nhà đầu tư.

 

Dù họ đặt áp lực lên vai .

 

ý kiến từ các nhà đầu tư cũng hại gì.

 

từ chối.

 

"Nhà đầu tư tối nay, chúng tiếp xúc với giám đốc đầu tư của họ vài , nhưng bên họ vẫn đang trong giai đoạn khảo sát."

 

"Lần , đích sếp lớn của họ mặt để trao đổi với chúng , cơ hội hiếm , lát nữa thể hiện thật ."

 

Trong phòng bao, bên phía nhà đầu tư vẫn đến, nhưng những sáng lập bên chúng mặt đông đủ.

 

Nhìn họ nghiêm túc chuẩn , khỏi thấy thêm phần căng thẳng.

 

Tám giờ năm phút, cánh cửa phòng bao đẩy .

 

"Xin , chúng đến muộn vài phút."

 

Giọng của đến vẻ quen thuộc.

 

ngước , và bất ngờ thấy Tiêu Phong.

 

Và, bên cạnh .

 

Lục Đình Xuyên, trong bộ vest cao cấp màu mực, xuất hiện với khí chất áp đảo.

 

Tiêu Phong lập tức nhận và hào hứng chào hỏi.

 

"Ôn Nhĩ, về nước ?"

 

"Wow, còn hơn nữa!"

 

Mọi đều ngạc nhiên .

 

Tiêu Phong còn định gì nữa, nhưng ánh mắt lạnh nhạt của Lục Đình Xuyên quét qua, lập tức im bặt.

 

Đoàn ba của đối phương vị trí chủ trì.

 

Lục Đình Xuyên ở giữa.

 

Phương Diễn nâng ly, giọng chân thành, "Cảm ơn Tổng giám đốc Lục, Tổng giám đốc Tiêu và Tổng giám đốc Ngô đến."

 

Lục Đình Xuyên chỉ khẽ gật đầu, còn Tiêu Phong thì lớn.

 

"Không cần khách sáo, Tổng giám đốc Ôn là bạn , thể hợp tác cùng cũng là một cái duyên."

 

"Cảm ơn Tổng giám đốc Tiêu." cũng nâng ly, giải thích với Phương Diễn và .

 

" và Tiêu Phong là bạn học cấp ba, thời trung học trượng nghĩa."

 

"Ha ha, nếu , chúng cùng cạn ly nào." Phương Diễn đề nghị.

 

Mọi đều hưởng ứng nâng ly.

 

Lục Đình Xuyên động đậy.

 

Trong ly là rượu trắng, nồng độ thấp.

 

Lục Đình Xuyên liếc , trầm giọng mở lời.

 

"Xin , gần đây dày khỏe, uống rượu ."

 

Nghe , sang , và thấy đang với ánh mắt lạnh lẽo.

 

thấy căng thẳng một cách khó hiểu, chiếc ly trong tay kìm rung lên.

 

Nhìn gì chứ, đau dày.

 

Loading...