Mọi cứ tưởng đại sư con rắn đen "ăn thịt", nhưng sự thật thì... con rắn đó ăn thịt , nó chỉ thích "ăn vạ".
1. Thân phận thật của Hắc Xà
Con hắc xà đen thui lui mà nhặt về, thực chất là Mặc Diên — Ma Tôn của Ma giới, kẻ trọng thương một cuộc nội chiến và vô tình hóa thành nguyên hình để dưỡng thương. Vô Trần , cứ thế đem về "cưng nựng", tắm rửa cho nó, thậm chí còn lấy chỉ đỏ của Thần Nhân Duyên thắt nơ cho nó.
Đối với một Ma Tôn cao ngạo, đây là nỗi nhục nhã lớn nhất trong đời!
2. Cuộc sống "nô lệ" tại Ma Cung
Sau khi hồi phục công lực và bắt Vô Trần về Ma giới, Mặc Diên vốn định một kiếm kết liễu vị thần tiên "ngứa mắt" . Vô Trần đang run rẩy cầm sợi chỉ đỏ, Mặc Diên bỗng đổi ý.
"Ngươi thích se duyên đúng ? Được, thì se duyên cho bộ yêu ma ở Ma giới . Nếu trong một năm khiến cho đám lâu la thoát ế, sẽ nướng ngươi lên!"
Thế là, giữa Ma giới quanh năm chỉ hắc khí và tiếng gào thét, bỗng xuất hiện một sạp hàng treo đầy đèn l.ồ.ng đỏ và chỉ đỏ. Đại sư Vô Trần, tay cầm cuốn sổ thiên mệnh, gương mặt méo xệch xem quẻ cho đám ma đầu.
"Này vị đại ca Đầu Trâu, duyên phận của là Mã Diện , đừng chằm chằm như thế. Huynh về phía Tây, gặp một cô nàng yêu tinh xương khô, đó mới là chân ái của đời !" Vô Trần lau mồ hôi , phía là Mặc Diên đang khểnh ngai vàng, c.ắ.n hạt dưa giám sát.
3. "Oan gia" ngõ hẹp
Mặc Diên thích trêu chọc Vô Trần. Hắn thường xuyên biến thành con rắn nhỏ, chui tọt ống tay áo của để... ngủ gật, giống như hồi còn ở miếu hoang.
"Này, ngươi là Ma Tôn , cứ bám lấy hoài ?" Vô Trần càu nhàu, nhưng tay vẫn vô thức vuốt ve cái đầu nhỏ trơn tuột của con rắn.
"Ngươi nhặt về, thắt chỉ đỏ đuôi , thì chịu trách nhiệm cả đời chứ." Mặc Diên hóa thành hình , áp sát Vô Trần tường cung điện, đôi mắt đỏ rực xoáy tim . "Chẳng lẽ ngươi bỏ rơi để về cái miếu rách đó với con tiểu sư của ngươi?"
Vô Trần đỏ mặt tía tai: "Ta... chỉ là lo cho Linh Nhi..."
"Nàng đang bắt Hồ Đế trồng khoai , cần ngươi lo . Ngươi lo cho cái mạng của ngươi !"
4. Kết cục của Đại sư
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/oan-gia-ngo-hep-than-tien-luu-lac/ngoai-truyen-vo-tran-va-chuyen-du-lich-tai-ma-gioi.html.]
Đó là lý do tại trong màn kịch "đánh Thanh Khâu" ở chương , Vô Trần trông vẻ như điều khiển. Thực chất là Ma Tôn ép diễn kịch để thử lòng Linh Nhi (và cũng để Mặc Diên cớ sang Thanh Khâu... xem khoai lang).
Sau khi Linh Nhi "phạt" bắt sâu róm, Mặc Diên vốn định tay cứu "vợ hụt", nhưng thấy Vô Trần khổ sở, thấy... vui vui.
Thế là, mỗi tối tại vườn cải của Linh Nhi:
Vô Trần bắt sâu, mếu máo lóc.
Ma Tôn Mặc Diên biến thành con rắn nhỏ, quấn quanh cổ Vô Trần, thỉnh thoảng phun một ngụm ma hỏa để... nướng sâu cho ăn.
"Đừng nữa, ăn sâu nướng , bổ lắm." Mặc Diên an ủi. Vô Trần: "Ngươi biến cho nhờ!!!"
Vô Trần tức đến nghẹn họng, định dùng pháp thuật chạy trốn nhưng linh lực của một tiểu tiên đấu Ma Tôn? Mặc Diên bỗng nhiên biến đổi, còn là nam t.ử uy nghiêm mà hóa thành con hắc xà trơn tuột, quấn c.h.ặ.t lấy Vô Trần.
để dọa, mà là để... trêu chọc. Cái đầu rắn nhỏ xíu cứ thỉnh thoảng mổ nhẹ vành tai đỏ bừng của .
"Ngươi... ngươi biến thành cho ! Trông kinh c.h.ế.t !" Vô Trần hét lên.
Bùm! Khói đen tản , Mặc Diên hiện hình trong tư thế cực kỳ ám . Hắn cúi xuống, c.ắ.n nhẹ môi Vô Trần một cái, mang theo vị đắng của ma khí và vị ngọt của tình độc: "Kinh ? Vậy mà trăm năm ở miếu hoang, đêm nào ngươi cũng ôm ngủ, còn khen vảy của mát mẻ cơ mà? Giờ là Ma Tôn liền quỵt nợ?"
Kết quả là, Đại sư tội nghiệp những bắt sâu ở Thanh Khâu, mà ban đêm còn tăng ca "gối ôm" cho Ma Tôn.
Mỗi sáng, Linh Nhi thấy đại sư vác bộ mặt phờ phạc, chân tay bủn rủn vườn.
"Sư , gì mà trông như hút hết tinh khí ?" Linh Nhi tò mò hỏi.
Vô Trần chỉ nước mắt, liếc con rắn đen đang quấn quýt cổ tay : "Đừng hỏi nữa... Sư , cho mượn củ khoai lang... tự t.ử..."
ngay lập tức, con rắn đen nhỏ siết c.h.ặ.t cổ tay một cái như cảnh cáo.
Ma Tôn Mặc Diên truyền âm tai : "Tự t.ử? Ngươi c.h.ế.t thì ai thắt chỉ đỏ cho ? Ngoan ngoãn bắt sâu , tối nay 'thưởng' cho ngươi."
---- TOÀN VĂN HOÀN ----