Oan Gia Ngõ Hẹp: Thần Tiên Lưu Lạc - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-28 11:20:04
Lượt xem: 12
Ngày hóa hình, kịp mặc quần áo, tr/ần tr/ụi chui tọt chăn của sư phụ mà ngủ lười.
Kết quả hại sư phụ sư nương phân trắng đen treo lên đá/nh suốt ba ngày ba đêm.
Sư phụ thẹn quá hóa giận, phạt xuống nhân gian lịch luyện một nghìn năm.
Chỉ khi tích đủ hương hỏa mới thiên đình, liệt hàng tiên ban.
Lúc sư phụ đá một cước tiễn xuống trần, thuận tay ôm luôn cái đùi của đại sư đang bên cạnh nhe răng xem náo nhiệt, sống ch/ết buông, kéo theo rơi thẳng xuống một ngôi miếu hoang vô chủ.
Thế là trong ngôi miếu rách nát xuất hiện hai vị thần tiên hoang dã lưu lạc nhân gian.
Từ đó, và đại sư là chướng mắt, đấu khí suốt trăm năm.
Huynh nhặt về miếu một con rắn dài thương, liền bắt chước nhặt về một con hồ ly hấp hối.
Đại sư ném rắn , cũng đuổi hồ ly .
Sau đại sư con rắn ăn sạch chừa gì.
Ta sợ đến mức cuốn chăn bỏ trốn, giả ch//ết để chạy.
cuối cùng vẫn con hồ ly tìm , trói mang về Thanh Khâu.
Đều tại đại sư cả!
Nếu vì , thể một con hồ ly loạn cả đạo tâm chứ!
1
Sau khi rơi ngôi miếu hoang, và vị đại sư oan gia của thuận thế ở đó.
Trong ngôi miếu rách nát bỗng thêm hai pho tượng thần cũng rách nát. Một pho là của , pho còn xí là của .
Huynh phụ trách nhân duyên.
Còn — cái kẻ xui xẻo — thì phụ trách tất cả thứ ngoài nhân duyên.
Theo năm tháng trôi qua, hương hỏa trong ngôi miếu ngày càng thịnh.
Sau trăm năm hưởng hương khói cúng bái, đại sư thành thần nhân duyên, còn biến thành thổ địa thần bụi bặm xám xịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/oan-gia-ngo-hep-than-tien-luu-lac/chuong-1.html.]
Ta hận lắm!
Ta mỗi ngày đầu tắt mặt tối, lấm lem bụi đất, bôn ba giúp trừ tai cầu phúc mới kiếm chút hương hỏa.
Còn đại sư chỉ cần tiện tay buộc một sợi chỉ đỏ cho là thể nhận hương khói cuồn cuộn.
Nghĩ đến là hận đến nghiến răng ken két!
Một buổi chiều nọ, đại sư từ bên ngoài trở về, tay áo phồng lên như giấu thứ gì.
Ta tưởng ăn mảnh, liền lao tới định cướp một phần.
Tay thò tay áo của , đang định lôi xem là món ngon gì, bỗng chạm thứ gì đó lạnh toát.
Nó theo cánh tay bò ngược lên.
Đến khi rút tay thì một con rắn đen dài quấn mấy vòng quanh cánh tay .
Ta sợ đến mức vung tay loạn xạ, nhảy nhót khắp miếu.
“Á á á á á… Vô Trần ch/ết tiệ/t! Huynh mang cái quỷ gì về , mau ném ngoài —”
Ta hét thất thanh. Ta sợ nhất mấy thứ trơn tuột như rắn thế !
Thế nhưng con rắn tay cứ bám c.h.ặ.t buông.
“Tiểu sư , chỉ là con rắn thôi mà. Sợ thành thế , còn chút tiền đồ nào ?”
Đại sư tỏ vẻ khinh thường. Thấy con rắn quấn lấy , khóe miệng còn kìm mà nhếch lên.
Ta càng chắc chắn — tên rõ ràng cố ý mang rắn về dọa !
Ta càng thi pháp xua đuổi, con rắn càng quấn c.h.ặ.t hơn.
Hoảng quá, ôm c.h.ặ.t lấy đùi đại sư , gào:
“Đại sư ! Mau lấy nó a a a a!”
Lúc mới thong thả đưa tay .
Con rắn theo cánh tay bò trở .
Một một rắn nghênh ngang rời , chỉ để giữa gió, rối loạn tơi bời.