Sáng hôm , trong phòng khám của một bác sĩ tư nhân, Bách Trầm Tùng ghế, khóe môi sưng nhẹ nhưng ánh mắt vẫn sắc như d.a.o. Cậu cau mày khi bác sĩ dùng bông gòn sát trùng vết rách nhỏ khóe miệng. Cú đ.ấ.m hôm qua tuy trúng nhưng gây sát thương lớn cho Lương Phong, ngược còn khiến tay ê ẩm.
Đột nhiên, cánh cửa phòng khám bật mở. Một hình cao lớn, lịch lãm trong bộ vest đen bước , khiến khí trở nên chật chội. Lương Phong.
Bách Trầm Tùng suýt nữa thì sặc nước bọt. "Lại là ?" Cậu nghiến răng, thể tin vận xui của đeo bám đến mức .
Lương Phong kém phần ngạc nhiên, ánh mắt lướt qua Bách Trầm Tùng dừng ở bác sĩ. " là Lương Phong, hôm qua đ.á.n.h." Anh chỉ khóe môi , vết rách tuy nhỏ nhưng vẫn còn đỏ.
Bác sĩ già đẩy gọng kính, hai trai trẻ lắc đầu ngao ngán. "Hai thanh niên bây giờ thật là... Đánh cùng một chỗ khám. là tuổi trẻ."
Bách Trầm Tùng nóng bừng mặt, giải thích nhưng Lương Phong giành lời. "Bác sĩ, là đ.á.n.h ."
" là hành hiệp trượng nghĩa!" Bách Trầm Tùng lập tức phản bác.
Hai tóe lửa, những tia điện xẹt ngang trong phòng khám khiến khí như đóng băng. Bác sĩ chỉ thở dài, lẳng lặng băng bó cho Lương Phong.
Sau khi xong xuôi, Lương Phong sang Bách Trầm Tùng, vẻ mặt lạnh tanh. "Chúng cần chuyện."
Bách Trầm Tùng nhún vai: "Nói gì? Nói về cái cú hôn ngoài ý của ?"
Lương Phong suýt nữa thì nghẹn lời. Anh hắng giọng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. "Nói về chuyện bồi thường. Quán bar của mất tiền, và thì thương."
"Anh , ." Bách Trầm Tùng khoanh tay, hề nao núng. " tiền. Muốn kiện thì cứ kiện."
Lương Phong dáng vẻ bất cần của Bách Trầm Tùng, trong lòng dấy lên một sự khó chịu xen lẫn tò mò. Anh quyết định chơi một ván bài khác. "Được thôi. Nếu tiền, thì... việc cho ."
Bách Trầm Tùng nheo mắt: "Làm gì?"
"Còn thẻ căn cước của nữa." Lương Phong lấy từ ví một chiếc thẻ, của , mà là của Bách Trầm Tùng. "Hôm qua xô xát, chắc cầm nhầm. Và cũng đang giữ của ."
Bách Trầm Tùng giật , vội vàng lục túi. Quả thật, chiếc thẻ trong ví ảnh một đàn ông lạ mặt. "C.h.ế.t tiệt!" Cậu rủa thầm. Cầm nhầm thẻ căn cước thể gây bao nhiêu rắc rối!
Lương Phong nhiều, chỉ đưa tấm thẻ của Bách Trầm Tùng cho , chìa tay chờ đợi. Bách Trầm Tùng miễn cưỡng đưa tấm thẻ của Lương Phong cho .
"Chuyện tiền bạc và việc thêm, suy nghĩ kỹ gọi cho ." Lương Phong đưa cho Bách Trầm Tùng một tấm danh đen tuyền, in chữ vàng đơn giản nhưng sang trọng. " sẽ đòi tiền mặt. ' việc' để bù đắp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/oan-gia-ngo-hep-irzu/chuong-2-de-nghi-boi-thuong-va-nhung-lan-va-cham-treo-ngoe.html.]
Bách Trầm Tùng cau mày, tấm danh Lương Phong. "Anh rảnh thật đấy."
Lương Phong chỉ khẩy, rời , để Bách Trầm Tùng với một mớ suy nghĩ hỗn độn.
Vận xui của Bách Trầm Tùng dường như bắt đầu tăng theo cấp nhân từ khi gặp Lương Phong.
Mấy ngày , Bách Trầm Tùng vẫn liên lạc với Lương Phong. Cậu bận rộn với lịch học và lịch dày đặc. Một tối, ca trực ở cửa hàng tiện lợi, Bách Trầm Tùng đang đường về thì một nhóm thanh niên lạ mặt chặn .
"Thằng khốn! Cuối cùng cũng tìm mày!" Một tên to con xông lên, túm cổ áo Bách Trầm Tùng.
Bách Trầm Tùng ngơ ngác: "Mày gì thế? Tao tụi mày!"
"Không ? Thẻ căn cước của mày trong tay tao đây !" Tên đó rút một chiếc thẻ.
Mắt Bách Trầm Tùng nheo . Chiếc thẻ đó... là của Lương Phong! C.h.ế.t tiệt, vẫn đổi thẻ!
"Mày dám dây Đại ? Hôm còn đ.á.n.h của tụi tao! Hôm nay mày c.h.ế.t chắc!"
Bách Trầm Tùng kịp giải thích, một trận đòn hội đồng giáng xuống. Cậu cố gắng chống trả, nhưng một thể địch cả nhóm đông . Cú đ.ấ.m, cú đá liên tiếp trút xuống, khiến đau điếng.
Khi tỉnh dậy, Bách Trầm Tùng trong bệnh viện. Toàn ê ẩm, đau nhức đến tận xương tủy. Cậu lờ mờ nhận đang giường bệnh quen thuộc của bác sĩ hôm .
Và , cánh cửa phòng bệnh mở . Lương Phong bước .
Ánh mắt Bách Trầm Tùng vẫn còn mờ mịt, nhưng khi thấy Lương Phong, một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong . "Mẹ nó!" Cậu c.h.ử.i thề, mắng một trận, nhưng cơ thể đau nhức đến nỗi thể phát một âm thanh nào t.ử tế. Cậu chỉ thể trừng mắt , ánh mắt như xé xác đối phương.
Lương Phong Bách Trầm Tùng thoi thóp giường, gương mặt bầm tím, môi sưng vù. Anh cảm thấy một cảm giác tội nặng nề dâng lên. Vốn dĩ, định giữ thẻ căn cước của Bách Trầm Tùng để ép liên lạc, nhưng sơ ý để thẻ của lọt tay kẻ , dẫn đến hậu quả .
"Xin ." Lương Phong khẽ , giọng trầm xuống. Đây là đầu tiên Bách Trầm Tùng thấy vẻ hối đến .
Bách Trầm Tùng gì, chỉ lườm một cái mặt . Cậu sức để mắng mỏ nữa. Cậu chỉ tên thái tuế biến khỏi cuộc đời ngay lập tức. Cậu nhất định thoát khỏi vận xui mang tên Lương Phong.
________________________________________