Ở Đây Không Có Suất Trọng Sinh - Chương 60: Không quá để bụng

Cập nhật lúc: 2026-03-05 01:35:57
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kì nghỉ Quốc khánh kết thúc, chơi đến quên trời quên đất xong, học sinh về lớp học.

Tần Việt mang theo một túi lớn chocolate trở về, phát từng cái một, đến lượt Cố Thanh Hoan còn cố ý hỏi cô xem vòng bạn bè của .

Cố Thanh Hoan thò tay túi lấy một viên chocolate, bóc vỏ nhét miệng: “Có xem mà, náo nhiệt lắm, chơi vui chứ?”

Tần Việt hài lòng, chỉ cần Cố Thanh Hoan xem là , thể chỉ vì lệch múi giờ mà canh cô đăng ảnh ăn vặt bấm xem.

Cậu nghĩ tới điều gì đó, lén lút hỏi: “Cậu thấy thế nào?”

“Hả?” 

Tay Cố Thanh Hoan đang bóc viên chocolate thứ hai khựng , mờ mịt, “Cảm ơn giúp hội học sinh?”

“Không !” 

Tần Việt , “Ý là, thấy chút cảm nghĩ gì ?”

Cố Thanh Hoan càng mơ hồ hơn: “Mình gặp khi nào? Quốc khánh các ở Đức ?”

“Ảnh chụp đó! Ảnh chụp!” 

Tần Việt lấy điện thoại mở vòng bạn bè, “Cậu xem, đây là Tần Mân!”

Cố Thanh Hoan ghé gần, chợt hiểu : “Hóa !”

Quả thật trong vài tấm ảnh cô thấy đàn ông trẻ tuổi , nhưng tấm nào cũng , hơn nữa cô lướt vòng bạn bè chỉ xem mỗi Tần Việt. Lướt một vòng, cô chỉ chú ý Tần Việt cùng cảnh và đồ ăn, rảnh để ý khác xuất hiện trong ảnh.

Tâm trạng Tần Việt trở nên vi diệu, thế nào nhỉ, chút kỳ quái… giống như cảm giác ưu việt.

Cậu mím môi, vẫn kiềm khóe miệng cong lên: “Anh trai cũng chú ý ?”

Cố Thanh Hoan điện thoại thêm vài nhận xét: “ trai, kiểu mặt chững chạc trưởng thành, thôi cũng thấy trọng.”

Cô chỉ đơn thuần đ.á.n.h giá, tiếp tục hỏi thêm về Tần Mân, mà Tần Việt vui đến mức bay lên.

Cậu nhét hết chỗ chocolate còn tay Cố Thanh Hoan: “Cho hết!”

Vừa Cố Thanh Hoan còn đang lén tìm cách lấy thêm mấy viên, chủ yếu vì hợp khẩu vị, đột nhiên nhét cả túi tay thì giật : “Hả?”

“Cậu khoe đó!” 

Giang Sở Sở nổi, tức giận , “Trước đây thấy ảnh với trai đều hỏi ‘đây là ai’ ‘ quen ’, thất vọng.”

“Cậu để ý trai , liền nghĩ phản bội , đương nhiên vui !” Giang Sở Sở vạch trần tâm tư nhỏ của Tần Việt.

Tần Việt hổ, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Lúc nào cũng cướp mất sự chú ý, ai mà chẳng khó chịu.”

Nghe , Cố Thanh Hoan trầm tư.

“Cậu ?” Tần Việt khó hiểu hỏi.

Cố Thanh Hoan ngẩng đầu , nghiêm túc : “Xin , sửa sai lầm .”

“Gì cơ?” Thấy cô nghiêm túc như , Tần Việt cũng căng thẳng theo.

“Trong kỳ nghỉ nhiều đăng ảnh, chỉ xem lướt qua, nên ảnh của cũng xem kỹ.” 

Cố Thanh Hoan thản nhiên . “Không chỉ chú ý , cũng chú ý những khác của , chỉ với đồ ăn và cảnh .”

“Cho nên?” Tần Việt hiểu.

“Mình nghĩ bạn thì chú ý đến là bình thường, nhưng để ý nhà bạn cũng là một kiểu qua loa.” 

Cố Thanh Hoan , “Cho nên xin .”

Cũng thể vì cô Tần Việt tên Tần Mân, nên khi thấy đàn ông lớn tuổi hơn trong ảnh vô thức mặc định đó là , nhưng cô rõ ràng, cô thật sự để bụng. Nếu Tần Việt nghĩ cô quan tâm hơn , theo lời Giang Sở Sở, hiểu lầm. Mà hiểu lầm thể dẫn đến thất vọng, cô thất vọng.

Tần Việt sững sờ, do dự : “Vậy ý là, để ý , mà là chuyện của cũng quá để bụng?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/o-day-khong-co-suat-trong-sinh/chuong-60-khong-qua-de-bung.html.]

.” 

Cố Thanh Hoan gật đầu, “Mình hiểu lầm.”

Tần Việt im lặng, cho đến khi chuông học vang lên cũng gì.

Giang Sở Sở lo c.h.ế.t, lời đó Tần Việt tổn thương tâm lý ? Tưởng bạn quan tâm hơn trai, hóa , mà là ai quan tâm đặc biệt. Nghĩ tới thôi cũng buồn .

Cuối cùng chịu đựng hết tiết tiếng Anh đầu tiên, Giang Sở Sở còn kịp xem bài kiểm tra tháng phát xuống định bàn với Cố Thanh Hoan về chuyện Tần Việt, thì Tần Việt kéo tay Cố Thanh Hoan .

“Mình nghĩ !” 

Hai mắt Tần Việt sáng rực, “Quan hệ của với đúng là như !”

Giang Sở Sở: Cậu đang cái gì thế?

“Tính mới quen một tháng, chủ yếu chơi với Sở Sở, Ngu Hân các , với các chơi nhiều, thật thì với Sở Sở còn hơn.”

Cố Thanh Hoan gật đầu: “ , thấy với khá hợp, nhưng đến mức thể tâm sự hết chuyện.”

“Cậu sai, thậm chí còn xem kỹ vòng bạn bè của , còn gửi ảnh đồ ăn cho , .”

Giang Sở Sở: Khoan , gửi riêng ảnh đồ ăn cho Tần Việt là ?

hiểu lầm lớn nhất chuyện đó!” 

Tần Việt đầy khí thế. “Cậu quá để bụng chuyện của nên chú ý nhà , suy ngược , giờ cứ nghĩ trai cướp mất sự chú ý của bạn bè, thật !”

“Chính vì quen , quan tâm nên khi bên cạnh xuất hiện lạ, họ mới hỏi, thứ họ Tần Mân mà là trai của Tần Việt!”

Trên mặt Tần Việt lộ nụ rạng rỡ và thoải mái: “Mình mà vì chuyện băn khoăn bao năm, đúng là ngốc thật!”

Cố Thanh Hoan gật đầu tán đồng: “ , lạ xuất hiện thì hỏi một câu là bình thường mà.”

Nói trắng , do Tần Việt tự ti với trai nên mới nghĩ khác hỏi về là vì hứng thú với hơn .

Tần Việt một lúc, Cố Thanh Hoan mà thấy điên.

Đột nhiên trừng mắt cô, lên án: “ cũng quá đáng thật! Chơi lâu thể để ý hơn chút !”

“Y.” 

Cố Thanh Hoan ghét bỏ nhăn mặt, “Không thể, tiếng Anh cao hơn .”

Lý do gì ! Tần Việt tức tối, cũng nhăn mặt : “Đề dễ mà cũng sai.”

Thái dương Cố Thanh Hoan nổi gân xanh, đáng ghét, cái giọng đó thiếu đòn quá! Chỉ kém hai điểm thôi, một câu trắc nghiệm mà thôi, cô nhất định thắng !

Cô còn đang nghĩ cách phản kích thì vai đột nhiên giữ , đầu liền thấy nụ của Giang Sở Sở.

“Thanh Hoan , chuyện nên giải thích với ?” Giang Sở Sở mỉm .

“Hả?” Cố Thanh Hoan thấy cánh tay lạnh.

“Vừa Tần Việt ảnh đồ ăn là ?” Giang Sở Sở vẫn giữ nguyên nụ .

“À, là ảnh ăn vặt dịp quốc khánh, gửi cho Tần Việt để chọc thèm …” Cố Thanh Hoan co cổ giải thích.

“Sao gửi cho ?” Giang Sở Sở hỏi.

“Cũng món gì hiếm…”

“Sao gửi cho ?”

“… Mình sai .”

Kết cục của vụ gửi thiếu ảnh là Cố Thanh Hoan thề về nhà bắt wiFi xong sẽ lập tức gửi bộ ảnh gốc độ phân giải cao nhóm ba , một tấm cũng thiếu.

 

Loading...