Ở Đây Không Có Suất Trọng Sinh - Chương 46: Bảo mẫu

Cập nhật lúc: 2026-03-02 15:05:07
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fcBhQxM6L

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

(Từ chương trở Cố Thanh Hoan và Hạ Hòa hơn nên đổi xưng hô của Cố Thanh Hoan thành - nhen cả nhà)

Nhờ xe nhà họ Hạ đưa, Cố Thanh Hoan nhanh ch.óng đến nhà bà ngoại.

Hạ Hòa vốn định xuống xe theo cô, nhưng Cố Thanh Hoan liếc một cái, lập tức ngoan ngoãn rụt tay , chỉ nở nụ hiền lành: “Vậy đưa tới đây thôi, tạm biệt chị nha.”

Thật tranh thủ xuất hiện mặt bà ngoại của Cố Thanh Hoan. Không vì gì khác, Hạ Hòa tự tin về ngoại hình của lắm, chắc chắn thể khiến lớn tuổi thích ngay.

phản ứng của Cố Thanh Hoan là , ít nhất hiện tại cô tiếp xúc quá nhiều với gia đình . Thôi .

Cố Thanh Hoan rút ánh mắt về, nghiêm túc cảm ơn: “Cảm ơn đưa tới đây. Mai gặp.”

Nói xong, cô xuống xe chạy trong khu.

Hạ Hòa trong xe, sờ sờ cằm. “Mai gặp” thích kiểu .

Vì bố đều là công chức, ngày thường , thời gian trông trẻ, nên hồi nhỏ Cố Thanh Hoan gần như do bà ngoại chăm. Bà đưa đón cô học, mua đồ ăn ngon cho cô, tình cảm của cô với bà sâu.

Cô chạy một mạch lên tầng ba, gõ cửa nhà bà ngoại. Lập tức mở.

Người mở cửa là một phụ nữ trung niên xa lạ, hẳn là bảo mẫu mà nhà thuê về.

rõ mặt đối phương, Cố Thanh Hoan khựng .

Cô cứ thấy… quen quen.

Rõ ràng đối phương dặn về Cố Thanh Hoan, thấy cô sững cũng chỉ mỉm ôn hòa: “Chào cháu, cháu là Cố Thanh Hoan đúng ? Cô là bảo mẫu nhà cháu thuê.”

Vừa , phụ nữ nghiêng mở rộng cửa, đón cô .

Cố Thanh Hoan bước , trong đầu vẫn nghĩ rốt cuộc gặp .

Trong phòng khách, bố cô Vương Gia An và bà ngoại Cố Mẫn đang . Tay bà đang bó bột một lớp, vẻ quá nghiêm trọng.

Ông ngoại của Cố Thanh Hoan là ở rể, nên cô là Cố Hải Yến cũng theo họ bà ngoại.

Cố Thanh Hoan vẫn nhớ rõ dáng ông ngoại. Lúc già hồi trẻ chắc thuộc kiểu thư sinh gầy gò.

Ông ngoại hiền, chuyện ôn hòa. Hồi cô còn nhỏ, ông dắt cô công viên chơi, lúc nào cũng vui vẻ, từ bé đến lớn cô từng thấy ông nổi giận.

Năm lớp ba tiểu học, ông ngoại đột ngột qua đời vì đột quỵ. Từ đó bà ngoại Cố Mẫn sống một .

May mà bà kiểu đa sầu đa cảm. Khoảng ba tháng nặng nề qua , bà vực dậy, sống một cũng tự tại.

Cố Thanh Hoan vội gạt mấy ý nghĩ đó sang bên, chạy tới cạnh bà: “Bà ngoại! Tay bà đau ạ?”

Sắc mặt Cố Mẫn khá , giọng còn đầy sức: “Không đau, lắm. Chỉ là đeo cái bí bách quá.”

Vương Gia An giới thiệu bảo mẫu: “Đây là dì Du Văn Tú. Thời gian tới dì sẽ chăm bà ngoại con.”

“Chào dì Du.” Cố Thanh Hoan lễ phép chào.

Du Văn Tú đáp vài tiếng, chút lúng túng. Vương Gia An và Cố Thanh Hoan , nhưng cô thì hiểu rõ.

Trong công ty giúp việc đây, Du Văn Tú nổi tiếng là . Nếu vì thói quen kỳ quặc của , cô thể lâu dài ở một nhà.

Sáng nay đột nhiên tìm tới, hỏi cô chuyển sang công ty khác và tới nhà họ Cố .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/o-day-khong-co-suat-trong-sinh/chuong-46-bao-mau.html.]

Cô vốn còn do dự, nhưng đối phương chỉ đưa mức giá cao, mà còn hứa khi kết thúc đơn sẽ giới thiệu ít nhất năm gia chủ phù hợp với thói quen kỳ quặc của cô.

Nói thật, tiền với Du Văn Tú trọng điểm. Điều kiện phía mới là thứ cô cần nhất.

Vậy nên cô đồng ý, tới nhà họ Cố bảo mẫu.

Ban đầu cô còn tưởng nhà đưa điều kiện cao kiểu sẽ khó ở, nhưng tiếp xúc mới thấy nhà họ Cố thiện. Còn chuyện cô sắp xếp tới đây vì lý do gì, cô lười quan tâm.

Cô chỉ cần việc của , lấy thứ cần là đủ.

Vương Gia An sai. Du Văn Tú chuẩn nhiều món ăn. Ngày đầu tới như trình diễn tay nghề.

Cố Thanh Hoan để ý, món nhiều nhưng khẩu phần , khẩu vị cũng hợp ý bà ngoại, chắc chắn hỏi .

Bà ngoại thương tay trái. Tay vẫn dùng nên ảnh hưởng quá lớn, chỉ là thể một tay cầm bát một tay cầm đũa thoải mái như , tốc độ ăn chậm hơn.

mỗi món đều xử lý kỹ. Như món cá kho, xương gỡ sẵn, ăn cực tiện, hương vị cũng ngon.

Bà ngoại vốn thích cá, ăn hết hơn nửa bát cơm với món đó.

Ăn xong một bữa, sắc mặt bà còn khá hơn hẳn.

Bà dùng tay nắm tay Du Văn Tú, khen liên tục: “Tiểu Du, tay nghề của cô đúng là khỏi chê!”

Khác với Cố Hải Yến, bà Cố Mẫn nấu ăn giỏi. Bà khen tới mức chứng tỏ thật sự cực kỳ hài lòng.

Cố Thanh Hoan cũng no căng. Tay nghề của bố cô đúng là , thể ăn ngon thế ở nhà đúng là hiếm.

Du Văn Tú mím môi nhiều, nhưng thần sắc cũng vui.

Dọn xong bữa, Du Văn Tú việc gọn gàng. Rửa chén đũa, lau dọn bàn ăn, dầu mỡ nước bẩn xử lý sạch sẽ. Bàn ghế cũng sắp xếp , cố gắng chừa gian cho Cố Mẫn , tránh va chạm.

Quan sát một hồi, Cố Thanh Hoan thấy Du Văn Tú ở đây, bà ngoại chắc chắn sẽ chăm sóc trong thời gian .

Cô lén chọc tay bố, nhỏ giọng: “Bố, thuê dì Du hết bao nhiêu tiền ?”

Vương Gia An cũng nhỏ: “Một tháng năm nghìn. Tiền mua đồ ăn tính riêng.”

Cố Thanh Hoan rõ mức đó là cao thấp. Du Văn Tú kiến thức chăm sóc, như , theo bản năng cô thấy nên trả nhiều hơn.

Vương Gia An như hiểu suy nghĩ của cô, bổ sung: “Bình thường bố sẽ biếu thêm lì xì, cuối đợt thưởng thêm.”

Hai bố con thấy thỏa, chào bà ngoại cùng về nhà.

Tối đến, Cố Hải Yến tăng ca xong về, kéo hai hỏi kỹ một lượt mới yên tâm: “Được, mai qua xem.”

Hôm nay bà thật sự xoay thời gian, may là công việc gấp xong, trưa mai bà thể qua.

Cố Thanh Hoan xong bài tập, lên giường. Đầu óc rảnh rỗi, cô nhớ chuyện ban nãy: Du Văn Tú rốt cuộc quen mắt ở ?

cô còn kịp lục danh sách những quen thì ngủ mất.

Không thể , ăn ngon là ngủ ngon.

Hệ thống đang lật hồ sơ của Du Văn Tú, cân nhắc nên hé lộ chút gì . Thấy Cố Thanh Hoan ngủ , nó liền gập hồ sơ .

quen thì sớm muộn gì cũng phát hiện. Không cần gấp, cứ để ký chủ ngủ ngon .

 

Loading...