Ở Đây Không Có Suất Trọng Sinh - Chương 115: Bình an

Cập nhật lúc: 2026-05-02 09:45:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi đến khi con mèo tam thể cởi áo triệt sản, con mèo mướp cũng triệt sản thuận lợi. Triển Xuất Trần tranh thủ chụp ngay tấm ảnh con mèo mướp còn hết t.h.u.ố.c mê, thè lưỡi ngơ ngác, gửi cho Cố Thanh Hoan.

Cố Thanh Hoan: 【 Cậu đón nó về nhà ? 】

Hôm nay là chủ nhật, Triển Xuất Trần theo con mèo mướp từ đầu đến cuối.

Triển Xuất Trần: 【 Ừ. Nhà dọn sẵn một phòng cho nó ở, để nó quen dần. 】

Để ngày đón một bé mèo của riêng , Triển Xuất Trần chuẩn từ lâu. Giờ đón mèo về, thứ diễn suôn sẻ.

Cố Thanh Hoan cũng yên tâm hơn, tập trung việc của .

Thoáng cái đến ngày 24 tháng 12. Sáng nay Cố Thanh Hoan tới trường thấy một chiếc xe buýt đỗ ở đất trống cổng, xung quanh tụ tập nhiều .

“Lớp trưởng!” Hứa Tinh Hà hào hứng chạy tới chào, “Tổ chương trình tới !”

“Không năm ngày ? 27 đến 31, hôm nay mới 24 mà?” Cố Thanh Hoan bất ngờ.

“Cái rành .” Hứa Tinh Hà rõ ràng hiểu chút về showbiz, hiếm khi cơ hội khoe lớp trưởng, thế là một tràng vẻ.

“Lần biểu diễn ở tiệc tối. Nếu bắt đầu từ con đúng năm ngày đó thì ngày đầu sẽ tiến triển chậm. Hơn nữa tổ chương trình còn cần một ít tư liệu để tuyên truyền, nên bắt đầu từ hôm nay là .”

“Đã tới hai ngôi . Họ đang ở chỗ xe buýt sắp xếp của tổ chương trình, còn đang ký tên cho học sinh.”

Cố Thanh Hoan hiểu hiểu hiểu, gật đầu đại khái, lục túi lấy một gói nhỏ đưa cho Hứa Tinh Hà: “Cho .”

“Cái gì thế?” Hứa Tinh Hà gói nhỏ trong lòng bàn tay.

“Táo sấy.” Cố Thanh Hoan .

“Sao tự nhiên đưa táo sấy?” Hứa Tinh Hà khó hiểu.

“Quà đêm Bình An.” Cố Thanh Hoan nghiêm túc.

Hứa Tinh Hà trợn tròn mắt, đau đớn như phản bội: “Lớp trưởng ơi, quà đêm Bình An của mà chỉ là một miếng táo sấy!”

“Còn kẹo cứng vị táo và kẹo mút nữa, ?” Cố Thanh Hoan lục túi.

“Muốn.” Hứa Tinh Hà trả lời đương nhiên, lập tức ghé tới chọn, tiện tay bóc táo sấy nhét miệng nhai rôm rốp.

Hứa Tinh Hà đang cân nhắc giữa kẹo mút vị táo xanh táo đỏ, bên đám đông bỗng vang lên tiếng hét, là tiếng cãi ầm ĩ.

Hứa Tinh Hà theo phản xạ chạy qua xem chuyện gì, Cố Thanh Hoan giữ : “Lúc đừng lao lên. Chờ một chút .”

Cô liếc về phía cổng. Bảo vệ cầm loa phóng thanh chạy qua: “Bên đó đang lộn xộn. Mình qua chỉ càng chen. Đứng ngoài quan sát , xem gì bất thường .”

Hứa Tinh Hà bình tĩnh : “Ừ.”

Có bảo vệ mở đường bằng loa phóng thanh, thêm phần lớn đều là học sinh, khá ý thức, nên nhanh dừng ầm ĩ.

Bảo vệ kiểm tra tình hình dùng loa hỏi: “Ai kẹo ? Có tụt huyết áp ngất !”

Nghe ba chữ “tụt huyết áp”, Cố Thanh Hoan vỗ mạnh Hứa Tinh Hà: “Chạy lên lớp lấy Coca. Trong ngăn kéo .”

Bình thường gọi đồ ăn kèm chai Coca nhỏ, cô ở nhà ít uống nên mang lên trường để đó, khi nào thì uống.

Hứa Tinh Hà chạy vọt về lớp. Cố Thanh Hoan thì tự lao lên phía : “Mình đồ ngọt!”

Vừa lôi một cây kẹo mút , đến chỗ đám đông thì xé bao bì, đưa tới miệng nữ sinh đang cúi đầu đất: “Ngậm thôi, đừng nuốt xuống!”

Cô vẫn giữ c.h.ặ.t cây kẹo trong tay nên cũng lo.

kẹo cứng, nhưng rõ tình trạng thế nào. Lỡ kẹo cứng lọt họng sặc thì nguy, kẹo mút an hơn.

May là nữ sinh còn , chậm một lúc thì tự cầm lấy kẹo mút.

Hứa Tinh Hà cũng chạy về tới nơi, thở hồng hộc: “Lớp, lớp trưởng, Coca…”

Cố Thanh Hoan nhận chai Coca, sang nhắc xung quanh: “Tránh chút nhé, Coca thể xịt bọt đó. Đừng dính lên !”

Mấy học sinh bên cạnh lập tức lùi chừa một vòng trống.

Cố Thanh Hoan mới vặn nắp. Tay cô dính ít bọt nhưng .

Nữ sinh tạm nhấc kẹo mút , uống chậm rãi nửa chai Coca, sắc mặt cũng dần lên.

Tay Cố Thanh Hoan nhớp nháp, thấy liền rút lui.

Hứa Tinh Hà thấy cô , cũng định theo: “Lớp trưởng, bên đó nữa ?”

“Mình rửa tay.” Cố Thanh Hoan nhăn mặt, xòe các ngón , “Không xòe thế lát dính c.h.ặ.t luôn, chịu nổi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/o-day-khong-co-suat-trong-sinh/chuong-115-binh-an.html.]

“Thế còn ?” Hứa Tinh Hà hỏi tiếp.

“Quay gì?” Cố Thanh Hoan ngạc nhiên, “Sắp tới giờ bài .”

Hứa Tinh Hà nghẹn lời. Cậu nên khen lớp trưởng đúng là yêu học đến thế ?

“Dù mấy ngày tới đều chương trình mà, cơ hội tham gia nhiều lắm.” Cố Thanh Hoan , “Không khéo riết quen.”

Hứa Tinh Hà nghĩ cũng đúng, còn nhiều ngày, gấp gì.

Cố Thanh Hoan dừng bước, Hứa Tinh Hà cũng dừng theo: “Sao nữa?”

Cố Thanh Hoan chỉ bảng ký hiệu cửa, giọng đầy bất lực: “Cậu định theo nhà vệ sinh nữ ?”

Hứa Tinh Hà chạy mất nhanh hơn cả lúc lấy Coca. lầm quá, nhục c.h.ế.t.

Đợi Cố Thanh Hoan rửa tay xong về lớp, cô thấy Hứa Tinh Hà đang bục giảng, thao thao bất tuyệt kể cho cả lớp “sự kiện cứu tụt huyết áp” .

“Có cần phóng đại ?” Cố Thanh Hoan thán phục.

“Lớp trưởng, cũng quà đêm Bình An!” Bao Thanh Tùng giơ tay.

Cố Thanh Hoan chuẩn sẵn. Cô mở cặp, xách một túi to: “Cậu táo sấy, kẹo cứng vị táo xanh, kẹo mút vị táo xanh với táo đỏ?”

Cả lớp thấy túi to là hiểu ngay, kiểu gì cũng là phát cho cả lớp. Lập tức từng một xúm chọn.

Cố Thanh Hoan ôm c.h.ặ.t cặp, từ trung tâm vòng vây lách , chỗ .

“Sao tự nhiên nghĩ tặng quà đêm Bình An?” Giang Sở Sở hỏi.

“Vì mua táo sấy ngon. Táo là ‘táo bình an’, hợp tặng hôm nay. chỉ táo sấy thì đơn điệu nên mua thêm ít kẹo vị táo.” Cố Thanh Hoan nghiêm chỉnh.

“Thế quà Giáng Sinh ngày mai thì ?” Giang Sở Sở hỏi.

“Về nhà xin ông già Noel.” Cố Thanh Hoan đáp đương nhiên.

Với điều kiện gia đình của các bạn trong lớp, cô tặng chút quà đêm Bình An là đủ ý nghĩa .

Giang Sở Sở chọc , chìa tay về phía Cố Thanh Hoan: “Đưa đây.”

Cố Thanh Hoan giả ngơ: “Gì cơ?”

Giang Sở Sở tức tối: “Nhìn ôm cặp c.h.ặ.t , bên trong còn giấu gì ngon nữa hả? Có quà cho với Hân Bảo ?”

Nói xong cô còn thêm một câu nửa đùa nửa dọa: “Dám bảo thì c.h.ế.t chắc.”

Cố Thanh Hoan phối hợp run rẩy, móc từ cặp hai hộp quà gói sẵn, đưa cho Giang Sở Sở. Giấy gói chấm bi xinh.

Giang Sở Sở nhận là xé luôn: “Đây là… móc khóa bông ?”

Trên tay cô là một móc khóa hình mèo Ragdoll. Nhìn kỹ thì đúng là giống Cây Lau Nhà ở nhà cô thật.

Cố Thanh Hoan chìa móc khóa của : “Mình là mèo đen!”

Nhà cô đây nuôi mèo đen.

Nhà Giang Sở Sở nhiều giống mèo, nhưng Cố Thanh Hoan chọn đúng mẫu vì trong mấy mẫu cô thấy, chỉ mẫu Ragdoll là giống Cây Lau Nhà nhất.

Giang Sở Sở lập tức treo luôn lên cặp. lúc Ngu Hân cũng bước lớp, Giang Sở Sở vẫy tay gọi: “Qua đây mở quà nè!”

Ngu Hân cầm hộp quà gói giấy họa tiết ngôi , còn ngơ ngác: “Đây là…”

“Thanh Hoan tặng quà đêm Bình An. Mở , treo cùng .” Giang Sở Sở chỉ móc khóa cặp .

Ngu Hân lúc mới hiểu, bắt đầu mở quà.

cô mở cẩn thận hơn nhiều, tỉ mỉ bóc từng chút ở mép dán, đến mức mở xong mà giấy gói với ruy băng vẫn còn nguyên vẹn.

như Giang Sở Sở đoán, móc khóa của Ngu Hân là một bé mèo bò sữa trông giống Hạt Mè.

Ngu Hân tiếc khi treo lên cặp, sợ lỡ rơi mất thì .

Cố Thanh Hoan băn khoăn của cô, thẳng: “Treo lên tụi là bạn mà!”

Ngu Hân lúc mới nghiêm túc treo móc khóa lên cặp, còn kéo thử hai cái, xác nhận chắc chắn rơi.

Cố Thanh Hoan hài lòng gật đầu, móc táo sấy đưa cho Giang Sở Sở và Ngu Hân: “Nào, ăn táo !”

Hy vọng nhóm bạn của cô, và cả các bạn cùng lớp, thể luôn luôn bình bình an an.

 

Loading...