Nương Tử Là Thần Y - Chương 63

Cập nhật lúc: 2025-04-03 11:35:01
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm mùa đông, sấm sét vang dội, cuồng phong gào thét.

Một cỗ xe ngựa vội vàng dừng lại trước cửa Quốc Tử Giám.

Đại môn Quốc Tử Giám đã bị đập phá, m.á.u tươi dính đầy trên tường, ngay ngưỡng cửa có một người chưa kịp chạy thì đã bị g.iết ch.ết.

Cao Viễn nhảy xuống xe ngựa, xông vào mũi ông là mùi m.á.u tanh nồng đậm, khiến ông không chịu được mà nôn mửa.

“Phúc Sinh...Phúc Sinh... Phúc Sinh!” Ông ngồi xổm xuống, lay lay thân thể nằm ngay ngưỡng cửa, đáng tiếc thân thể đã sớm lạnh.

Sắc mặt ông trắng bệch đứng lên, lảo đảo chạy vào trong nhà.

“Phùng Húc!”

“A Hữu!”

“Cố Xương!”

Ông gọi tên học sinh của mình nhưng không có ai đáp lại.

Một cỗ khí áp đầy mùi m.á.u tanh tràn ngập đại điện, ông nhìn thấy một nam nhân đứng trên bậc thang của đại điện.

Nam nhân này mặc một bộ huyền y, ánh mắt băng lãnh như muốn hòa cùng với màn đêm.

Hắn ta nhìn ông đầy sát khí, Cao Viễn cảm giác như mình đang nhìn thấy Tu La.

Cao Viễn phẫn nộ nói: “Là ngươi...Là ngươi... Giết bọn họ...ngươi... lại g.i.ế.c hết bọn họ?”

Nam nhân này nhếch miệng cười một cách lạnh lùng: “Bản vương hỏi ngươi một lần nữa, nhi tử của bản vương ở đâu?”

Cao Viễn hốc mắt đỏ lên: “Bọn họ đều không biết, tại sao ngươi lại g.i.ế.c họ?”

Hắn lạnh nhạt nói: “Nói như vậy là ngươi biết rõ?”

Cao Viễn toàn thân cứng ngắc.

“Thúc công!”

Kèm theo tiếng gọi là tiếng vó ngựa, một thiếu niên gần mười bảy tuổi khuôn mặt đầy lo lắng mà chạy vào.

Ánh mắt Cao Viễn run lên: “Ai bảo ngươi đến? Còn không mau quay về!”

“Xùy...” Nam nhân lạnh lùng cười.

“Thúc công!” Thiếu niên đi tới bên người Cao Viễn, nhìn nam nhân mà không ai bì nổi kia, nhướng mày nói, “Ta nhận ra ngươi! Ngươi chính là người đoạt phòng với chúng ta ở trạm dịch!”

“Mau trở về!” Cao Viễn thấp giọng quát.

“Con mới không quay về!” Thiếu niên rút ra bảo kiếm, mắt nhìn chằm chằm vào nam nhân trước mặt, “Ngươi dám động vào một sợi tóc của thúc công ta, ta liền g.i.ế.c ngươi!”

Nam nhân nghe thấy lời uy h.i.ế.p của hắn, mắt cũng không buồn nhấc lên: “Cao tế tửu, bản vương cho ngươi cơ hội cuối cùng, bản vương đếm tới ba, nếu ngươi vẫn không nói ra tung tích nhi tử của ta, ta liền g.i.ế.c tiểu chất tôn của ngươi.”

“Ngươi dám!” Thiếu niên hét lớn.

“Một.”

Cao Viễn trán toát mồ hôi lạnh.

“Hai.”

Cao Viễn bóp bóp ngón tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/nuong-tu-la-than-y/chuong-63.html.]

“Ba.”

“Ta nói...” Cao Viễn thét lên.

“Đã muộn.”

Nam nhân nói xong, một thanh trường kiếm đã đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c của thiếu niên.

“Kỳ Lân...” Cao Viễn nghẹn ngào kêu to, ngồi bật dậy!

Tiểu thiếu niên ngồi trên mép giường, cổ quái mà nhìn ông nói: “Con ở đây, thúc công thế nào rồi?”

Cao Viễn nhìn căn phòng quen thuộc, lại nhìn thiếu niên trước mặt, thở dài một hơi.

Ông lau đi mồ hôi lạnh trên trán nói: “Không có gì, chỉ là gặp ác mộng thôi.”

“Thúc công mơ thấy gì?” Kỳ Lân tò mò hỏi.

Cao Viễn dời ánh mắt đi: “...đã quên.”

“A.” Kỳ Lân bày ra khuôn mặt đã hiểu, dù sao hắn cũng hay như vậy, mở mắt ra là quên mất mình đã mơ thấy gì, “Đúng rồi, thúc công, có ý chỉ phục chức đưa xuống ngay lúc mặt trời mọc, thúc công lại được làm Quốc Tửu Giám tế tửu! Ấy? Thúc công sao lại không cao hứng?”

Cao Viễn không trả lời hắn, lại vuốt cái trán vẫn không ngừng chảy mồ hôi lạnh, nắm chặt cánh tay hắn dặn dò: “Lân nhi, con phải đáp ứng với thúc công một việc, sau này bất luận phát sinh chuyện gì cũng không được đi chọc một người.”

“Ai nha?”

“Yến Cửu Triêu...”

...

Hậu viện Bạch phủ, hai cái bánh hành nhân thịt dê trộn cà rốt đều rơi vào bụng Yến Cửu Triêu, không sót một mảnh vụn.

Yến Cửu Triêu ăn uống no say, tâm tình tốt hơn hẳn.

Hắn nhìn tiểu gia hỏa ngồi một bên, miệng hơi hé ra.

“Ta gọi là Thiết Đản!”

Yến thiếu chủ ngậm miệng.

Rất nhanh, lại khẽ động.

“Ta ở thôn Liên Hoa!”

Yến thiếu chủ hậm hực ngậm miệng.

Lần thứ ba.

“Bánh hành là do a tỷ của ta làm!”

Đây là cảnh giới tối cao của việc lắm lời, không chỉ có mình mình nói, mà lời người khác muốn nói cũng bị nói giùm luôn!

Yến thiếu chủ buồn bực nhìn Tiểu Thiết Đản.

Tiểu Thiết Đản bị nhìn có chút ngượng ngùng, cười cười: “Ngài muốn nói gì cứ nói đi, ta không chen miệng vào nữa.”

Yến thiếu chủ: Bây giờ ta không muốn nói nữa!

Yến Cửu Triêu tay áo khẽ động, thần sắc nhàn nhạt giẫm lên thang đi qua.

Hắn không biết xấu hổ, nhưng Vạn thúc thấy xấu hổ nha, Vạn thúc tuân thủ nghiêm ngặt ranh giới cuối cùng của mình, đứng bên tường chờ hắn đi xuống mới lo lắng đi theo: “Thiếu chủ, ngài lúc này thật quá tùy hứng, đường đường là Yến thiếu chủ, sao có thể tùy tiện ăn đồ ăn lạ của một tiểu hài tử?”

 

Loading...